• Tiểu Thuyết - Ăn Xong Chùi Mép Phần 3
  • Tiểu Thuyết - Ăn Xong Chùi Mép Phần 3

  • Tác Giả: Thịnh rÔ
  • Ngày viết 21/01/2014
  • Lượt xem 800
Nghe tên lao công gọi ông chủ tôi như thế, tự dưng tôi cảm thấy trời đất quay cuồng như muốn sập xuống, Lưu Mộng Hi không phải nói em trai Tổng giám đốc đến công ty chúng tôi làm việc không phải giữ chức giám đốc thì cũng phải quản lý đó sao? Sao lại thành lao công thế này! Đây là lí lẽ gì hả trời ~ ~ ~ ~

Ngay lúc tôi trợn má hốc mồm, Lục Tuyển Chi bước tới sờ đầu tên đó, cười vô cùng thân thiết, “Tiểu Khiêm, ngày đầu đi làm mọi thứ đều tốt chứ?”

Lục tiểu đệ kéo khẩu trang xuống lộ ra gương mặt điển trai, non choẹt, tuy miệng thì trả lời câu hỏi của Lục hồ ly, nhưng ánh mắt nhìn tôi trừng trừng, “Công việc hôm nay rất đa dạng, phong phú!”

Lục Tuyển Chi thích thú nhìn thấy vẻ mặt ấm ức tức giận của ai kia, nhỏ giọng khuyên bảo, “Lúc nào nghĩ đến việc từ chức, thì cứ đến nói với anh!”

Ánh mắt Lục tiểu đệ bỗng trở nên kiên định, “Nghĩ cũng đừng nghĩ! Cho dù anh có điều em đi chùi rửa toilet, em cũng sẽ không từ chức!”

Lục Tuyển Chi mỉm cười, “Vậy được, mai em bắt đầu chùi rửa toilet đi.”

Lục tiểu đệ: “. . .”
Nghe tên lao công gọi ông chủ tôi như thế, tự dưng tôi cảm thấy trời đất quay cuồng như muốn sập xuống, Lưu Mộng Hi không phải nói em trai Tổng giám đốc đến công ty chúng tôi làm việc không phải giữ chức giám đốc thì cũng phải quản lý đó sao? Sao lại thành lao công thế này! Đây là lí lẽ gì hả trời ~ ~ ~ ~

Ngay lúc tôi trợn má hốc mồm, Lục Tuyển Chi bước tới sờ đầu tên đó, cười vô cùng thân thiết, “Tiểu Khiêm, ngày đầu đi làm mọi thứ đều tốt chứ?”

Lục tiểu đệ kéo khẩu trang xuống lộ ra gương mặt điển trai, non choẹt, tuy miệng thì trả lời câu hỏi của Lục hồ ly, nhưng ánh mắt nhìn tôi trừng trừng, “Công việc hôm nay rất đa dạng, phong phú!”

Lục Tuyển Chi thích thú nhìn thấy vẻ mặt ấm ức tức giận của ai kia, nhỏ giọng khuyên bảo, “Lúc nào nghĩ đến việc từ chức, thì cứ đến nói với anh!”

Ánh mắt Lục tiểu đệ bỗng trở nên kiên định, “Nghĩ cũng đừng nghĩ! Cho dù anh có điều em đi lau dọn toilet, em cũng sẽ không từ chức!”

Lục Tuyển Chi mỉm cười, “Vậy được, mai em bắt đầu lau dọn toilet đi.”

Lục tiểu đệ: “. . .”

Tôi rốt cục cũng hiểu sơ sơ vấn đề bọn họ đang nói, thì ra Lục tiểu đệ vì lý do nào nào đó muốn đến công ty làm việc, nhưng ông chủ Lục thì lại vì nguyên nhân nào đó muốn em trai mình từ chức, cho nên hôm nay mới mượn tay tôi gia tăng lượng công việc của Lục tiểu đệ, muốn hắn biết khó mà lui!

Sớm biết sẽ kết thù với Lục tiểu đệ, tôi thà đắc tội với Lưu Mộng Hi còn hơn…

Lục Tuyển Chi bỗng nhiên đưa tay kéo tôi sang, “À, quên giới thiệu với em, đây là thư ký của anh, Hạ Diệp.” Nói xong, anh cúi đầu nhìn vẻ mặt rầu rĩ của tôi, còn cười mỉm chỉ người nào đó cầm cây lau nhà đứng đối diện, “Đây là em trai của tôi, Lục Khiêm.”

Em trai ông chủ tuyệt đối không đụng được, vì thế tôi cười vô cùng thân thiết rạng rỡ, chủ động duỗi tay chào hỏi hắn, “Haha, xin chào!”

Lục tiểu đệ nhìn tôi khinh khỉnh, chẳng thèm bắt tay với tôi, hắn gầm gừ trong cổ họng và ánh mắt đằng đằng sát khí chộp lấy cây lau nhà tiếp tục lau sàn.

Tôi ngượng ngùng rút tay lại, xoay qua nói với Lục Tuyển Chi vẫn ung dung như không chuyện gì, “Đứa nhỏ này đáng yêu ghê!”

Lục tiểu đệ nghe xong liền quay đầu trừng mắt hình viên đạn nhìn tôi.

Tôi mắng thầm trong lòng, thực tế thằng nhóc con này chẳng hế đáng yêu tí nào!

Lục Tuyển Chi đưa tay sờ đầu tôi, tâm trạng sảng khoái, cười rất vui vẻ, “Ngốc à, ôm nhiều đồ như thế không mệt sao? Đi thôi.”

Tức ! Dám nói tôi ngốc, tôi sở dĩ ôm cả đống đồ này không công là do ai gây ra hả?

Ôm xấp tài liệu đi theo sau Lục Tuyển Chi đi đến bãi giữ xe công ty, như thường lệ tôi ngồi bên ghế phụ, lúc bỏ xấp tài liệu xuống hai tay tôi tê cứng hết.

Lục Tuyển Chi nhìn tay tôi run như chân gà, nhướng mày hỏi, “Có nghiêm trọng như vậy không?”

Tôi cố ý run tay mạnh hơn hòng kiếm sự đồng tình, “Tổng giám đốc, nếu như anh để tôi làm những việc vừa sức mình, tôi tuyệt đối sẽ không than vãn một câu nào đâu. Anh cũng biết con gái chân yếu tay mềm, khuân vác nặng nhọc thế này đáng lẽ phải do đàn ông làm mới đúng!”

Dứt lời, ánh mắt tôi đầy chờ mong thiết tha nhìn anh.

Anh trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi mới gật đầu, “Nói rất đúng. Được rồi, vậy thì tôi sẽ không để cô bưng tài liệu nữa.”

Tôi mừng đến phát khóc, cuối cùng anh cũng có chút lương tâm rồi!

Anh lại nói tiếp, “Đổi thành làm những chuyện vừa sức cô.”

Mặt tôi đực ra như đứa ngốc…

Anh lại sờ đầu tôi nữa, ra vẻ tốt bụng đề nghị, “Ví dụ như mua đồ ăn nấu cơm chẳng hạn.”

….

Khổ quá, đúng thật là nước mắt lưng tròng ~~~ lại bị đày đoạ nữa! Tôi tự cho mình là thông minh, vốn định đem tài liệu tới nhà anh xong rồi biến đi ngay, giờ thì xem ra còn phải cho anh ăn no mới có thể về! Huống chi vừa rồi còn oang oang rống họng như thế, giờ muốn than một câu cũng không được…

“Anh, chờ em một chút!” Lục Tuyển Chi đang muốn lái xe đi, bỗng nhiên có tiếng la thất thanh đằng sau truyền đến, tôi ló đầu nhìn qua cửa kiếng để xem là ai, thì ra là thằng nhóc con Lục Khiêm.

Hắn chạy thẳng đến chỗ này, cũng không còn đội nón như lúc nãy nữa, mái tóc khỏe khoắn, mềm mại rất đều nếp, gương mặt không những đẹp, làn da còn trắng nõn y như con gái vậy, nếu không phải có “trái khế” thì tôi còn tưởng hắn không phải là Lục tiểu đệ mà là Lục tiểu muội nữa chứ!

Mặt thì vui mừng như con nít, thế mà hắn vừa chạy tới liền thét vào mặt tôi, “Sao cô lại ngồi ở đó, lăn xuống ngay!”

Ấn tượng của tôi đối với hắn giảm xuống kịch liệt, tức giận trả lời lại, “Động tác này độ khó rất cao, tôi chắc không làm được đâu, hay là cậu làm thử cho tôi xem đi?”

“Cô!….” Lục Khiêm tức đến nghẹn họng, lập tức chuyển mục tiêu, “Anh, không phải nói vị trí tốt này chỉ dành cho người trong nhà ngồi thôi sao?”

Không chờ ông chủ Lục lên tiếng, tôi đã giành trả lời, giọng điệu thắm thiết vô cùng, “Anh của cậu sớm đã xem tôi là người một nhà rồi, cậu không biết à?”

Nói xong tôi lập tức nhìn phản ứng của Lục Tuyển Chi, chỉ thấy anh mỉm cười đầy sung sướng, cũng chẳng hề phủ nhận,vì thế tôi mới thở phào nhẹ nhõm, hất cằm vẻ mặt dương dương tự đắc.

Lục Khiêm cũng cứng họng không cãi lại được lời nào, chỉ có thể trừng mắt hung dữ nhìn tôi y như có thâm cừu đại hận vậy.

Lục Tuyển Chi nhìn em trai mình, giọng nói có tí khó chịu, “Em tới đây làm gì?”

Hai mắt Lục Khiêm tròn xoe đầy ngạc nhiên, hắn nói, “Xe của em hư rồi, muốn đi nhờ xe anh không được à?”

“Không được.” Lục Tuyển Chi không hề nể tình liền thẳng thừng từ chối, “Không tiện đường cho lắm!”

Lục tiểu đệ tự tin trả lời như đây là chuyện đương nhiên, “Em tối nay đến ngủ nhờ nhà anh, chẳng phải tiện đường rồi sao?”

Lục Tuyển Chi nghiêng đầu liếc hắn, chẳng thèm câu nào đã đạp mạnh chân ga, xe vi vi vu vu lướt nhanh như gió !

Tôi hả hê ngồi cười trộm trên xe, nhưng ngoài miệng thì lại giả vờ làm người tốt, “Cậu ấy dù sao cũng là em của anh, làm vậy không phải quá ác độc sao?”

Lục Tuyển Chi tò mò nhìn tôi vẻ đầy hứng thú, “Vậy giờ tôi quay xe lại chở nó?”

Tôi vội huơ tay lắc đầu, “Không không, đã đi rồi thì đừng quay lại, tôi cảm thấy đàn ông có chút ác động mới đúng là đàn ông, rất nam tính!” Thực ra thì trong lòng tôi nghĩ nếu như Lục tiểu đệ tối nay mà đến, dĩ nhiên tôi phải làm thêm một phần cơm tối, mà có thêm một người ăn tối thì tôi phải mua thêm nhiều đồ ăn, mà mua thêm nhhiều đồ ăn thì phải dùng nhiều tiền hơn mọi khi…

Lục Tuyển Chi nhếch miệng nói, “Vậy cô cảm thấy tôi đối với cô như thế nào?”

Tôi, “Anh vô cùng nam tính với tôi.”
Lúc đang chạy thì xe báo gần hết xăng, vì vậy phải đánh một vòng lớn để đến trạm xăng để đổ, cuối cùng phải mất gấp hai lần thời gian mới về đến chung cư, lúc này trời cũng đã sập tối.

Tôi cứ như là người hầu đi theo sau Lục Tuyển Chi từ lúc vào chung cư cho đến khi ra khỏi thang máy, anh đáng định móc chìa khoá cắm vào ổ khoá để mở cửa, nhưng chìa khoá chưa tra vào ổ thì cánh cửa thần kỳ tự mở ra!

Một người con trai cao lớn bộ dáng cứ y như chủ nhà đứng ở phía trong, tay phải nắm lấy tay cầm cửa, giọng điệu ca cẩm thản nhiên, “Anh, sao giờ anh mới về, em còn nhanh hơn anh đó.”

Trong lúc nhất thời, mặt tội nghệch ra như con ngốc. Mà người nào đó đứng bên cạnh tôi thì mặt mày bí xị từ nãy giờ rồi…

Lục tiểu đệ hình như mới tắm xong, một tay dùng khăn lông lau tóc ướt, thân người trơn bóng hồng hào, thân dưới còn quấn ngang khăn tắm, từng giọt nước óng ánh nhỏ lõm tõm từ những lọn tóc ướt xuống khuôn ngực bóng loáng, toàn thân tản ra mùi hương dầu gội đầu cùng mùi sữa tắm dê thanh dịu. Từ đó đến giờ tôi đã cảm thấy đàn ông sau khi tắm xong là hấp dẫn nhất trên đời, đặc biệt là đàn ông tóc ướt và quấn khăn tắm ngang thân dưới, hơn nữa Lục tiểu đệ vốn đã đẹp trai, tôi ngây dại nhìn từng bộ phận cơ thể lồ lộ ra của cậu ta đến không chớp mắt, nuốt nước miếng ừng ực.

Bỗng nhiên, Lục Tuyển Chi cố ý chắn ngang tầm mắt của tôi, tôi nghiêng đầu còn muốn nhìn thêm một chút, thế mà anh cũng bước theo đứng chắn phía trước. Tôi thầm khinh rẻ mắng chửi trong lòng, nhìn thôi có mất miếng thịt nào đâu, huống chi người tôi nhìn là em trai anh chứ đâu phải anh đâu mà lo, khẩn trương cái quái gì ?

Lục tiểu đệ lúc này mới chịu nhìn tôi đang đứng phía sau, lập tức nhíu máy vênh váo tự đắc, “Tại sao lại là cô, cô đến nhà của tôi làm gì hả?”

Tôi nhìn bộ dạng cậu ta mà chướng hết cả mắt, nhưng vẫn bình tĩnh đối đáp lại, “Tôi đến để xem khỉ.”

Cậu ta, “Làm gì có khỉ mà xem chứ?”

Tôi, “Thì tôi đang xem đây nè!”

Cậu ta, “…”

Vào nhà đóng cửa, Lục Tuyển Chi mới chịu mở miệng nói, “Em vào nhà bằng cách nào?”

Lục Khiêm tiếp tục lau mái tóc ướt, vẻ đắc ý nói, “Mẹ cho em chìa khoá, anh cũng biết mẹ rất thương em mà, em muốn gì mà mẹ không cho chứ?”

Lục Tuyển Chi nhướng mày, trừng mắt hình viên đạn nhìn chằm chằm Lục tiểu đệ.

Tôi đứng một bên trầm ngâm suy nghĩ nhìn dáng vẻ cậu ta thật lâu, sau đó mới gật đầu tán thành, “Đúng vậy, bình thường với mấy đứa trẻ chưa trưởng thành, người mẹ đặc biệt yêu thương chiều chuộng đó.”

Nét mặt Lục tiểu đệ cứng đơ, hung hăng trừng mắt vẻ như cãi nhau với tôi là tốn hơi thừa sức.

Mà tôi cũng chẳng thừa hơi sức mà đi chấp nhất với mấy đứa trẻ chưa lớn thế này, đành phải nhìn về phía Lục Tuyển Chi, vì thế ba người y như vòng tuần hoàn vật chất một người nhìn một người.

Cùng hai anh em xấu xa này ở cùng một chỗ bầu không khí quả thật là quỷ dị, do đó tôi vội vàng lấy xấp tiền từ tay Lục Tuyển Chi, nhanh chân chạy tới chợ mua thức ăn.

Vốn cứ định làm bốn món một canh như mọi khi, vừa thuận tiện vừa đỡ được nhiều việc, nhưng bởi vì thời gian đã quá muộn, lúc tôi đi vào chợ thì mấy sạp cũng đã dọn hết rồi!

Tay không đi về, tôi cầm xấp tiền trong tay mà đau lòng không thôi, định mua đồ ăn xong thì tiền còn dư giống mọi ngày đút túi làm của riêng, hiện tại cái gì cũng không mua được, xem ra tiền phải quy chủ rồi.

Một đường đau buồn đi tới, tôi chợt ngửi thấy mùi thơm ngạt ngào, tôi hít hít mũi mần mò theo khứu giác nhạy bén của mình, vừa vặn nhìn thấy tấm biển ghi năm chủ to đùng “Súp bánh bao nhân thịt”, hai mắt tôi lập tức loé sáng! Phấn kích hấp tấp chạy vào trong mua ngay 3 cái gói mang bề nhà.

Lúc trở lại chung cư, Lục tiểu đệ làm như không biết nóng là gì, mặc nguyên một cái áo cổ lọ, từ đầu đến chân che kín mít, không chỉ cánh tay, chân, ngực mà đến cả cổ cũng không lộ ra, cậu ta đang ngồi xem TV, vừa thấy tôi vào nhà liền mặt mày oán hận tức giận nhìn tôi chằm chằm. Mà Lục Tuyển Chi tranh thủ lúc tôi đi ra ngoài mà đi tắm, lúc này anh đang ngồi thảnh thơi ngồi trên sofa xem tạp chí, bên hông còn quấn khăn tắm rất lỏng lẻo, có thể rớt xuống bất cứ lúc nào, dáng người vạm vỡ, cao dong dỏng, mái tóc ướt bệt vào nhau, từng giọt nước trượt dài trên người anh, tôi thiếu chút nữa là xịt máu mũi tại chỗ rồi!

Tôi đi tới giơ túi đồ ăn trong tay, nhìn Lục Tuyển Chi không chớp mắt, “Tổng giám đốc, mấy sạp ngoài chợ dọn hết rồi, tôi mua súp bánh bao về ăn.”

Anh đang xem tạp chí ngẩng đầu nhìn tôi cười, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, giọng nói dịu dàng khiến lòng tôi phơiphới.

“Hừ!” Lục tiểu đệ hậm hực ngồi gằn giọng, lấy một tờ tạp chí trên bàn trà, quơ tay quạt quạt cho mát.

Tôi nhìn cậu ta như thể bác sĩ nhìn bệnh nhân tâm thần, tức giận hỏi, “Đã nóng như vậy cậu còn mặc nhiều quần áo làm gì?”

Lục tiểu đệ lại hừ thêm một tiếng, cáu kỉnh thét lên, “Toàn là tại cô cả! Nếu không phải…”

“Tiểu Khiêm.” Lục Tuyển Chi bỗng hô to một tiếng.

Lục tiểu đệ đành ngậm bồ hòn, ai oán nhìn anh trai cậu ta, không dám nói thêm gì nữa, hai mắt ngân ngấn nước, cứ y như chịu bao nhiêu uất ức và tủi hờn.

Tôi mù mờ nhìn anh em hai người bọn họ, nhìn hết người này tới nhìn người kia, tôi đã rút ra được một kết luận, người bình thường thì không cách nào hiểu được người bất bình thường!

Tôi đem túi đồ ăn để ở trên bàn trà, sau đó vô nhà bếp lấy chén dĩa và đũa ra, lấy 3 cái súp bánh bao để ra dĩa, đang định kêu hai người bọn họ tới ăn, bỗng nhiên có thứ gì đó đập vào trán tôi, nhìn kỹ một chút thì ra một hạt đậu phộng, tôi tức khắc nhìn qua bên kia thì thấy Lục tiểu đệ đang cầm vỏ động phộng quơ quơ tay nghênh ngang nhìn tôi.

Cậu ta cười đến phát ghét, giọng nói còn cố ý cường điệu nữa, “À, xin lỗi nha, tôi không cố ý!”

Tôi bực cả mình, nhanh chóng lấy mấy cái bánh bao ra, tiện tay ném bánh qua chỗ cậu ta.

Nào ngờ Lục tiểu đệ nhanh tay lẹ mắt dùng tay chụp được, say sưa ngồi thưởng thức, còn hất cằm ngạo mạn nhìn tôi, vẻ mặt vênh vênh tự đắc.

Tôi, “Tục ngữ có câu rất hay.”

Cậu ta, “Câu gì?”

Tôi, “Bánh bao thịt đem ném cho người, có đi không có về!”

Hắn, “Khục khục…”

***Câu nguyên gốc : 叫花子打狗——有去无回 : Bánh bao thịt ném cho chó, có đi không có về

Một giây trước Lục tiểu đệ còn ăn rất ngon miệng giờ lại nghẹn họng, ho sù sụ đến mắt ướt hết.

Tiếng cười khẽ truyền đến, thì ra là Lục Tuyển Chi, anh thấy tôi nhìn anh, liền ngoắc tôi, “Tới ăn luôn đi.”

“Ờ.” Tôi ngoan ngoãn đi qua ngồi xuống, gặm bánh bao nóng hổi trong miệng, mà Lục Tuyển Chi lại không ăn, chỉ ngồi nhìn tôi ăn mà thôi. Lục tiểu đệ có vẻ rút được kinh nghiệm lúc nãy nên không dám vừa nói vừa ăn, chỉ ngồi ở đối diện bàn trà gặm bánh bao của mình.

Tôi nổi tiếng là đánh nhanh rút lẹ, ăn nhanh số một, từ lúc tôi ngồi vào bàn ăn cho tới khi ăn xong, Lục Tuyển Chi cũng không hề động đậy gì cả.

Tôi đang định hỏi anh vì sao không ăn, anh đã giành nói trước, “Cô cảm thấy bánh bao ngon lắm sao?”

Tôi bỏ miếng bánh bao cuối cùng bỏ vào miệng, nói, “Rất ngon! Tiếc là ăn chưa no….”

Anh phóng khoáng nói, “Vậy thì ăn luôn phần của tôi đi.”

Tôi theo quán tính la lên, “Nói chơi hoài! Anh mà tốt vậy hả?”

Sắc mặt mới nãy còn tươi tắn giờ lại bí xị, xụ mặt nói, “Bánh bao này có hẹ, tôi dị ứng với hẹ, không thể ăn được. Thấy cô chưa ăn no định cho cô ăn, nhưng với câu nói vừa rồi của cô, dù tôi cho chó ăn cũng không để cô ăn!” Nói xong, anh liền vẫy vẫy tay kêu Lục tiểu đệ, “Tiểu Khiêm, tới ăn đi!”

“Khục khục…”

Lục tiểu đệ đang ngồi đối diện im thin thít ăn bánh bao tự dung bị sặc, lần này cậu ta ho đến nước mắt nước mũi tèm lem! Đúng thật là một đứa trẻ đáng thương…

************************

Súp bánh bao nhân thịt :

Bánh bao hấp Thượng Hải là món “phải nếm mới tin” và là một trong những món đắt hàng nhất các ngày lễ dim-sum. Những chiếc bánh ngon lành trông giống trái bóng bột bình thường cho đến khi bạn khám phá bên trong bánh với nước dùng nóng có hương vị thịt lợn, cua hoặc rau.

Bất ngờ nhỏ này được thực hiện bằng cách cho vào bánh một chút gelatin cứng, chất này sẽ chảy ra khi bánh được hấp. Để tránh bị bỏng nướu với món xúp nóng này, bạn đừng cắn chặt bánh bao giữa hai hàm răng mà hãy nhấm nháp từng chút một cho đến khi nước dùng chảy ra.
Ăn bánh bao xong, tôi đứng dậy thu dọn tàn cuộc, “Tôi đi rửa chén đây!”

Lục Tuyển Chi cũng từ sofa đứng lên, “Tôi giúp cô.”


Tôi định nói là có ba cái chén ba cái dĩa thôi, loáng cái là tôi rửa xong ngay, không cần anh phải đại giá quang lâm, nhưng liếc mắt nhìn khăn tắm lỏng lẻo của anh như sắp rớt xuống, tôi dứt khoát đồng ý. Không chừng anh vô nhà bếp đi qua đi lại vài bước, cái khăn tắm đó tự nhiên lại rơi xuống đất… Dù sao hôm trước anh đã nhìn thấy cả người trần như nhộng của tôi, tôi nhìn lại anh cũng là lẽ đương nhiên, hơn nữa anh còn chê ngực tôi nhỏ, nói nửa trên của tôi chẳng khác gì so với đàn ông, tôi có thể tận dụng cơ hội này chê “em trai” của anh so với phụ nữ cũng chẳng khác gì!

Sánh vai cùng đi vào nhà bếp, tôi hăng hái nhìn ngắm phía dưới của anh, nhưng mà ngắm nãy giờ cũng không hề xảy ra “tình huống ngoài ý muốn” mà tôi hằng mong chờ, tôi chán nản buồn rầu lại thêm bực bội, thật không biết cái khăn tắm đó quấn thế nào mà nãy giờ chẳng chịu rớt xuống, bực cả mình!

Trong nhà bếp, Lục Tuyển Chi nhìn vẻ mặt “rầu rĩ đến khó hiểu” của tôi, anh nhướng mày hỏi, “Mặt cô bị sao thế hả?”

Tôi không nói lời nào, chỉ là không cam lòng nhìn chằm chằm thân dưới của anh.

Anh tỏ ra hứng thú, hỏi tôi tiếp, “Tôi thấy cô từ nãy giờ cứ nhìn khăn tắm của tôi mãi, có phải rất muốn xem thứ nằm dưới khăn tắm không hả?”

Bị anh đoán ra suy nghĩ, tôi hơi xấu hổ, giả lơ như không có việc gì, “Ha ha, làm gì có chuyện đó, anh đừng suy nghĩ lung tung như thế!”

Anh cứ như đi guốc trong bụng tôi, “Đừng giả bộ nữa, thật ra tôi cũng phóng khoáng lắm, chỉ cần cô hứa với tôi một điều kiện, đừng nói là nhìn, cho dù chụp ảnh lưu niệm cũng được nữa.”

Tôi nhìn mặt anh rất nghiêm túc không phải đang nói giỡn, cả người tôi lập tức phấn khích tột độ, lòng hồ hởi vô cùng, nhưng bỗng nhiên nhớ đến kinh nghiệm lúc trước từng lĩnh giáo qua, tôi liền kiềm chế bản thân xém tí đã gật đầu đồng ý, vì để ngăn ngừa việc bị gạt lần nữa, tôi cẩn thận xác nhận lại, “Anh thực sự chỉ quấn có cái khăn tắm, bên trong đều không mặc gì hết hả?”

Anh gật đầu, “Dĩ nhiên.”

Máu trong người tôi sục sôi, nhưng dù là thế vẫn phải thận trọng trước con hồ ly đã thành tinh này, tôi cảnh giác hỏi lại, “Anh nói ra điều kiện trước đi, để tôi coi có nên đồng ý hay không!”

Anh cười rất dịu dàng, “Thật ra cũng không cần căng thẳngnhư thế đâu, chỉ là gần đây tôi cảm thấy áp lực công việc rất lớn, định rủ cô ra ngoài giải sầu thư giãn với tôi một tí thôi mà.”

Tôi hỏi tiếp, “Làm sao để thư giãn?”

Anh suy nghĩ một lúc rồi trả lời, “Thì đi xem phim này nọ.”

Xem phim tuyệt đối không thành vấn đề ! Tôi phấn khích lấy điện thoại từ trong túi quần ra cầm sẵn để chờ chụp ảnh “mát mẻ”, lại sợ anh thay đổi ý kiến, tôi vội nói, “Được rồi, quyết định vậy nha!”

Lục Tuyển Chi không nói gì chỉ gật đầu, miệng nở nụ cười đầy quyến rũ, đôi mắt đen huyền ẩn hiện ý cười làm say lòng người, tôi thình lình sợ run cả người.

——- cắt ! 1 con hươu, 2 con hươn, N con hươu háoooo sắcccc ——-

Năm phút sau, tôi cầm điện thoại thầm rơi lệ đầy mặt…

Vừa rồi Lục Tuyển Chi hỏi tôi muốn nhìn thứ ở dưới khăn tắm không, còn bảo tôi hứa với anh một điều kiện, còn kêu đừng nói là nhìn, cho chụp ảnh lưu niệm còn được.

Đúng là tôi đã chụp được vài tấm, chỉ có điều, trên màn hình lại là một đôi chân thon dài, cơ bắp rắn chắc…

Thì ra “thứ” mà anh nói ở dưới khăn tắm chẳng qua là hai cái chân mà thôi, đúng là tên khốn khoái mấy trò chơi chữ tàm xàm này, đồ khốn, đồ khốn, đúng là đồ khốn !

Đã cẩn thận từng li từng tí thế mà vẫn bị chơi xỏ…

Mợ !

Ôm lòng bị tổn thương nghiêm trọng, tôi rửa xong chén dĩa từ trong nhà bếp đi ra cũng không chào tạm biệt mà định về nhà ngay, thế mà Lục Tuyển Chi lại chẳng chịu buông tha tiếp tục theo phá tôi, ra vẻ trí thức lịch sự ảo, “Cũng trễ rồi, một mình cô về không an toàn đâu, tôi đưa cô về.”

Xác suất tôi một mình về nhà xảy ra chuyện thì rất nhỏ, nhưng để Lục hồ ly đưa tôi về thì cơ hội bị tổn thương lại rất lớn!

Tôi sợ hãi lắc đầu từ chối, “Không cần đâu, anh đi ra ngoài thì cần phải thay quần áo nữa, mắc công lắm!”

Anh hoàn toàn làm lơ lời từ chối của tôi, “Cô chờ một chút, tôi thay đồ nhanh lắm!”

Nói xong anh lập tức đi về phòng ngủ, tôi thầm nghĩ con đường phía trước không đi được thì tôi đi con đường khác, vì thế tôi lặng lẽ không một tiếng động đi đến cửa, một chân đặt ra phía trước, chờ anh vào phòng thay đồ tôi cũng sẽ phi thân đi ngay!

Bỗng nhiên, Lục Tuyển Chi dừng bước xoay người lại, nhưng mà không phải nhìn tôi, mà là nhìn cái người đang ngồi xem phim hoạt hình trên ghế sofa, anh căn dặn, “Tiểu Khiêm, ra giữ cửa.”

Nói xong anh mới đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại thay quần áo.

Lục Khiêm hung dữ trừng mắt liếc tôi, sau đó nổi giận đùng đùng đứng phắt dậy, yên lặng đi ra cửa lớn đứng đó y như con chó giữ nhà.

Tôi tức điên lên, có vậy mà cũng cắt đứt đường lui của tôi!

Lục Tuyển Chi quả nhiên thay đồ rất nhanh, chiếc áo sơ mi thẳng tắp tôn lên nước da hồng hào rắn rỏi của anh, quần tây ủi ly phẳng phiêu bao bọc lấy đôi chân thon dài, mái tóc đen để xoã tự nhiên, nụ cười nhẹ nhàng hào hoa phong nhã càng làm gương mặt anh sáng láng như ngọc, dáng người cao dong dõng toát ra khí chất tinh anh.

Anh nhìn gương mặt chán nản bị nhốt ở trong phòng khách của tôi, hài lòng gật đầu nói, “Đi thôi.”

Tôi lại lần nữa ngồi vào ghế phụ trong chiếc xe hơi phong cách, Lục Tuyển Chi lái xe rất thuần thục, tiếng nhạc trữ tình trong xe văng vẳng bên tai nghe rất du dương.

Hễ mỗi lần ngồi trên chiếc ghế thoải mái này, tôi lại nhớ đến vô số lần mình đến nhà anh, càng nghĩ càng thấy kì dị, nhìn đâu cũng không thấy đây là quan hệ bình thường giữa nhân viên và ông chủ, nhớ đến lời cảnh báo của l vị giám đốc lúc tôi mới vào công ty, tôi hơi lo lắng, vì thế liền lựa lời giải bày, “Tổng giám đốc, tôi chỉ là một nhân viên bình thường làm việc dưới cấp anh, thật ra anh không cần đối xử tốt với tôi như vậy đâu, cố tình đưa tôi về nhà mắc công lắm, hơn nữa bị đồng nghiệp nhìn thấy cũng không tốt lắm!”

Tay anh đang lái xe bỗng chậm lại, lập tức nhíu mày vẻ không vui hỏi tôi, “Ai nói tôi cố tình đưa cô về nhà?”

Tôi ngờ vực hỏi lại, “Chứ không phải hả?”

Anh dừng một chút rồi ôn tồn nói, “Gần chỗ cô ở mới mở một tiệm ăn nhanh, nghe nói bánh pizza ở đó cũng không tệ lắm, tối nay tôi vẫn chưa ăn gì cho nên định đi mua một phần, sẵn tiện đưa cô về nhà thôi.”

Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ “À” một tiếng, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Đúng vậy, hồi tối anh không có ăn gì, ra ngoài mua đồ ăn là chuyện đương nhiên, chỉ tại tôi suy nghĩ nhiều mà thôi!

Lục Tuyển Chi nhìn vẻ mặt tôi thở phào nhẹ nhõm như bản thân may mắn lắm, sắc mặt anh lập tức chùn xuống.

Tôi nhìn khuôn mặt bí xị của anh mà chẳng dám bắt chuyện, vì vậy ngồi tựa đầu vào chiếc ghế ưa thích này, nhắm mắt nghe nhạc dưỡng thần.

Một lát sau, chuông điện thoại của tôi bỗng nhiên vang lên, là Ngải Lị gọi.

“Ngải Lị, tìm tao có chuyện gì thế?” Tôi vừa bấm nghe là lập tức hỏi ngay.

“Tiểu Diệp, tao nói dối với mẹ là tối nay qua chỗ mày ngủ, nếu mẹ tao có gọi thì nhớ nói vậy nha, đừng có làm lộ chuyện đó!”

“Yên tâm đi, tao làm mấy chuyện này đâu phải lần 1 lần 2 đâu, hơn nữa mẹ của mày rất tin tao mà!”

“Được rồi, cứ như vậy đi, tao và Chí Hải tận hưởng thế giới hai người đây!”

Nói xong, Ngải Lị lập tức cúp máy.

Tôi cầm điện thoại mà tự dưng lại thấy tủi thân vô cung, Ngải Lị thì tình xuân dạt dào, mà mùa xuân của tôi chẳng biết chừng nào mới tới nữa!

Nào ngờ Ngải Lị cúp máy chưa lâu thì chuông điện thoại lại reo lên lần nữa, lần này là mẹ Ngải Lị gọi.

“Hạ Diệp.”

“Dạ, chào dì Lưu!”

“Ngải Lị có phải đang ở nhà con không?”

“Dạ, đúng vậy!”

“À, vậy dì yên tâm rồi.”

Nói xong dì ấy cũng cúp máy ngay.

*** khứa khứa… nay mình chỉ xin xì poi 1 câu, 1 câu mà thôi :”> à không 3 câuuuu

Nhưng rất nhanh tôi liền phát giác có gì đó không bình thường, bởi vì bây giờ tôi đang úp mặt vào đùi Lục hồ ly, nói chính xác chính là giữa hai chân anh có vật gì đó dần cương lên…

Hơi nóng từ cái vật cương lên đó xuyên qua lớp vải cứ như luồng điện truyền tới đại não của tôi, tôi “A” thở nhẹ một tiếng, suýt nữa theo phản xạ có điều kiện ngóc đầu dậy, nhưng mới vừa rời khỏi hai cái đùi kỳ lạ quỷ quái kia, người nào đó phía trên lại thốt ra một câu khiến tôi lại tiếp tục nằm xuống!

“Đừng nhúc nhích, bà ấy bây giờ đang cách cửa xe có một mét.”
Khi xe dừng tại đèn xanh đèn đỏ, tôi vừa dòm ra cửa sổ thì nhìn thấy dì Lưu cùng bạn của dì ấy đang đi về phía này, chừng dăm ba bước nữa là sẽ thấy tôi ngay, tôi sợ tới mức lập tức nằm sấp xuống đùi Lục Tuyển Chi !

Lục Tuyển Chi hơi mất tự nhiên, ngỡ ngàng hỏi, “Làm gì vậy?”

Tôi hoảng hồn chưa kịp định thần, hốt hoảng nói, “Người phụ nữ mặc đồ đỏ đang đi ở đằng trước chính là mẹ của Ngải Lị đó! Nếu để cho dì ấy biết tôi và Ngải Lị không ở cùng với nhau thì nguy!”

Anh im lặng một giây, sau đó đột nhiên nói như thể ra lệnh cho tôi, “Ngồi dậy!”

Tôi bực bội vì thái độ mất nhân tính của anh, “Ngồi dậy cái gì mà ngồi, dì ấy còn chưa đi qua mà!”

Giọng anh lúc này lại có hơi vui sướng, “Được, vậy cô cứ nằm đi.”

Vì thế tôi tiếp tục nằm…

Nhưng rất nhanh tôi liền phát giác có gì đó không bình thường, bởi vì bây giờ tôi đang úp mặt vào đùi Lục hồ ly, nói chính xác chính là giữa hai chân anh có vật gì đó dần cương lên…

Hơi nóng từ cái vật cương lên đó xuyên qua lớp vải cứ như luồng điện truyền tới đại não của tôi, tôi “A” thở nhẹ một tiếng, suýt nữa theo phản xạ có điều kiện ngóc đầu dậy, nhưng mới vừa rời khỏi hai cái đùi kỳ lạ quỷ quái kia, người nào đó phía trên lại thốt ra một câu khiến tôi lại tiếp tục nằm xuống!

“Đừng nhúc nhích, bà ấy bây giờ đang cách cửa xe có một mét.”

Giọng nói khàn khàn của Lục Tuyển Chi có hơi khác thường, nhưng sự nhắc nhở của anh lại đột nhiên khiến tôi nhớ đến chuyện của Ngải Lị, vừa rồi bốc đồng nên hành động nông nỗi quá, nhưng nếu giờ dì Lưu nhìn thấy tôi thì thế nào ngày mai trên người Ngải Lị ít nhất cũng có hơn 10 dấu chổi lông gà! Vì chị em, tôi phải cố nhịn! Do đó tôi tiếp tục nằm yên trên đùi Lục Tuyển Chi, tiếp xúc trực tiếp với vật thể cứng rắng nóng rực quái ác kia.

Qua vài giây, tôi chợt nghe một tiếng nói quen thuộc cất lên, “Thưa anh, đã hết đèn đỏ rồi, anh còn dừng xe ở đây nữa thì sẽ cản trở giao thông.”

Tôi đang úp mặt vào đùi Lục Tuyển Chi lập tức ngẩng lên, thì thấy một viên cảnh sát giao thông đang đứng ngoài cửa xe nhìn vào trong xe, chính là viên cảnh sát giao thông lần trước kiểm trai bằng lái xe của tôi!

Ông ta cũng nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt hiện rõ 4 chữ “thì ra là thế”, mặt ông ta đỏ gay xấu hổ ho hai tiếng, vẻ khinh khỉnh nói, “Thưa cô, những chuyện như vậy sau này hai vợ chồng nên về nhà rồi hãy làm, nếu không rất dễ khiến giao thông bị đình trệ.”

Này chú cảnh sát giao thông, chú tưởng tôi nằm như vậy là đang làm cái gì hả?

Mặt tôi lập tức nóng lên, luống cuống ngồi dậy giải thích, “Chuyện không phải như chú nghĩ đâu, chúng tôi không phải là vợ chồng, anh ta chỉ là ông chủ của tôi thôi!”

Viên cảnh sát giao thông nghe tôi nói thế càng nhìn tôi vẻ xem thường hơn nữa…

Ngay khi tôi trăm miệng cũng khó giải thích nỗi, mà càng giải thích lại càng thêm rắc rối mờ ám, Lục Tuyển Chi kịp thời nhấn chân ga chạy đi, khuôn mặt viên cảnh sát giao thông cũng biến mất ngoài cửa sổ xe.

Xe chạy êm ru, lướt nhanh trên đường, mặt tôi nóng hầm hập vì xấu hổ lại thêm bực tức, mà khuôn mặt Lục Tuyển Chi dường như cũng hơi hồng hồng.

Xe dừng trước cư xá nơi tôi ở, tôi nói một câu ngày mai gặp xong rồi xuống xe ngay, đi mà cứ như là chạy nạn không bằng, sau lưng truyền đến giọng cười của Lục Tuyển Chi, “Hạ Diệp, đừng quên bữa sáng của tôi!”

Về đến nhà cả người tôi mệt mỏi đến bủn rủn tay chân chỉ muốn đi ngủ ngay lập tức mà thôi, dù sao ngày mai cũng phải dậy sớm để làm cơm tình thương đến công ty!

Định đi về phòng thì mẹ cứ như là Trình Giảo Kim thình lình xuất hiện, “Con gái!”

Tôi vội hỏi lại, “Mẹ, chuyện gì vậy?”

Mẹ dịu dàng nói, “Con gần đây hay về nhà muộn thế, bận chuyện gì vậy hả?”

Tôi sững người, lập tức bịa đại lý do nào đó, “Công ty con tăng ca!”

Mẹ gật đầu, sau đó nói khẽ với tôi, “Con gần đây cũng không về ăn cơm tối.”

Nghe mẹ nói thế tôi cũng chợt nhớ ra gần đây đúng thật rất ít khi tôi ở bên mẹ, lại hay để một người mẹ hơn năm mươi tuổi ở nhà ăn cơm một mình, hình ảnh mẹ trơ trọi ngồi bên bàn ăn cùng món ăn rất đơn sơ, giản dị hiện ra trước mắt, lòng tôi bỗng trỗi dậy cảm giác áy náy xót xa, ăn năn sám hối với mẹ, “Mẹ, con xin lỗi, sau này con sẽ cố gắng về sớm một chút cùng mẹ ăn cơm!”

Nhưng tôi vừa nói xong, mẹ bỗng nhiên lồng lộng la lên, “Đừng, tốt nhất là đừng! Dì Lưu nghe mẹ nói dạo gần đây tối con không có về nhà ăn cơm, bởi thế mấy nay ngày nào dì ấy cũng cùng mẹ xuống quán ăn gần nhà ăn, toàn là dì ấy trả tiền cả. Mẹ định nói con mai mốt tối con khỏi cần về ăn cơm với mẹ, cứ ở công ty tăng ca đi, con vừa kiếm được tiền, mẹ thì có thể thừa dịp kiếm lời của dì Lưu con, tốt quá còn gì!”

“…” Lại lãng phí tình cảm nữa rồi = =

Uể oải vỗ vỗ hai cái đùi, tôi cố lết về phòng mình, mẹ thì lại hào hứng miệng lẩm bẩm thì thần sau lung tôi, “Khà khà, con nghĩ ngày mai nên đi ăn chỗ nào đây hả, mẹ nghĩ tốt nhất là nên đi nhà hàng sang trọng mắc tiền.” Nói xong còn tự cười khanh khách mấy tiếng.

Tôi chợt nhớ đến lời nói của Lục Tuyển Chi lúc ở trên xe, liền quay lại nói với mẹ, “Mẹ, gần nhà chúng ta không phải mới mở quán ăn nhanh sao, nghe nói đồ ăn cũng ngon lắm, sao mẹ không đến ăn thử đi?”

Mẹ trừng mắt liếc tôi, “Con gái, con bị gì rồi hả? Cư xá chúng ta nổi tiếng là vắng tanh, gần đây trăm mét cũng chẳng có mấy tiệm ăn, mà chuyện gần xa trong khu cư xá này mẹ đều biết rõ mồn một, làm gì có quán ăn nhanh nào mới khai trương chứ? Mẹ và dì Lưu con đi ăn cơm còn phải bắt xe đi nữa đây này!”

Tôi ngớ người im lặng…

Nằm trên giường, tôi trằn trọc suy nghĩ đủ thứ chuyện, chẳng lẽ ông chủ Lục thật sự có ý với tôi? Nhưng mà anh ta vì sao lại để ý tôi chứ? Rồi từ khi nào anh ta để ý đến tôi? Mà một người có điều kiện gia thế tốt như vậy sao lại đế ý tôi được? Rồi anh có ý là có ý gì với tôi? Một bụng rối rắm…
Ngày hôm sau tôi vẫn dậy từ sớm như mọi khi, cả người tinh thần sảng khoái, ngay sau đó tôi liền lục tung tứ phía tìm nguyên liệu để làm cơm tình thương cho ôngchủ Lục, vật lộn cả buổi chỉ tìm được có mấy quả trứng gà, nhưng lại không có miếng thịt hun khói nào hết, đành phải giảm bớt nguyên liệu thôi chứ sao, cũng đừng trách tôi cắt xén nhá, giờ chỉ có thể làm mỗi trứng hình trái tim thôi.

Đập một quả trứng lên chiên ai ngờ lại ra hình tròn, vì thế tôi ăn hết.

Quả trứng thứ hai chiên lên lại ra hình bầu dục, thế nên tôi lại ăn hết.

Quả trứng thứ ba thì lại ra hình thù rất kì lạ, do đó tôi tiếp tục ăn hết.

Đến quả trứng thứ tư thì tôi không thể nào ăn hết được, chỉ dám cắn rìa lòng trắng trứng, nhưng ăn rồi lại ăn tự dưng tôi phát hiện mình vô tình cắn lòng trắng phía dưới thành đầu nhọn, còn phía trên cắn miếng nhỏ nhỏ là sẽ được hình trái tim!

Ha ha, thành công!

Bắt chước cắn như hồi nãy kết quả được năm miếng trứng hình tim, tôi lấy hộp nhựa đựng cơm trong tủ đựng chén dĩa ra, vui vẻ xách đến công ty.

Lúc vào công ty còn rất sớm, cho nên xung quanh không khí rất vắng vẻ, sau khi đem bữa sáng để trên bàn của ông chủ Lục, tôi bắt đầu một ngày làm việc.

Một lúc sau, các đồng nghiệp lục tục đi vào công ty, vì thế bầu không khí cũng dần dần náo nhiệt lên, tôi đang quét dọn trong văn phòng thì chợt nghe thấy mấy đồng nghiệp bên ngoài đang kể chuyện tiếu lâm, tôi hí hửng vừa lắng tai nghe, vừa im lặng cười cười…

“Có chuyện gì vui vậy?” Giọng nói quen thuộc ở cửa truyền đến, Lục Tuyển Chi ăn bận gọn gàng áo quần sạch sẽ tươm tất đi tới, sắc mặt có hơi nhợt nhạt, chẳng lẽ bệnh đau bao tử lại tái phát sao?

Để anh không bắt thóp tôi làm việc mất tập trung, tôi vội cười cười nịnh hót, “Nghĩ đến có thể gặp được Tổng giám đốc cho nên tôi rất vui đó mà!”

Anh dường như rất hài lòng với câu trả lời này, miệng nở nụ cười, “Có phải cô rất muốn mỗi ngày đều gặp tôi không?”

Đâm lao thì phải theo lao, tôi đành phải gật đầu, “Đúng vậy! Tất nhiên rồi!”

Anh nghe xong cười rất khó hiểu, “Cô nhất định phải nhớ rõ câu nói này đấy.”

Không biết tại sao tự dưng tôi cảm thấy ớn lạnh cả người, sởn hết cả gai ốc, lập tức lảng sang chuyện khác ngay, “Tổng giám đốc, anh ăn sáng trước đi, vẫn còn nóng đó, cái này tôi vất vả lắm mới làm được!” Cả tay lẫn miệng đồng thời sử dụng, không vất vả sao mà được!

Lục Tuyển Chi mặt mày tươi rói đi đến bàn làm việc, ngồi trên ghế da xoay chuyên dụng của anh, từ từ mở hộp nhựa đựng cơm ra, sau đó lấy đũa gắp miếng trứng miễn cưỡng cũng được coi hình trái tim lên, đang định bỏ vào miệng thì đột nhiên anh dừng lại, hô to, “Hạ Diệp.”

Tôi vội vàng đáp lại, “Vâng?”

Anh nghiền ngẫm nhìn miếng trứng rồi nói, “Sao trên này lại có dấu răng?”

Tôi lúng túng biết mình sắp tiêu rồi, lúc đó một lòng chỉ muốn làm ra hình trái tim, không chú ý tới chi tiết này, hiển nhiên giờ muốn huỷ thi diệt tích cũng không kịp nữa, thế nên chỉ có thể giả ngốc lắc đầu chối bay chối biến, “Dấu răng gì? Tôi đâu biết đâu!”

Anh ngoắc tôi lại, “Tới đây!”

Tôi hồi hộp đi tới, anh gắp miếng trứng đưa đến miệng tôi, cứ y như đang dụ trẻ con cười tủm tỉm dịu dàng nói, “Đây, cắn một miếng đi.”

Tôi sợ hãi xua tay, “Tổng giám đốc, anh đừng khách sáo, tôi không có đói bụng.”

Anh nhìn tôi vẻ bí hiểm, “Hay là cô muốn tôi móm cho cô ăn?”

Tôi theo bản năng lắc đầu lia lịa, để tránh tình trạng “trứng mời không ăn ăn trứng phạt”, tôi bất đắc dĩ cắn nhẹ một cái, sau đó anh lấy dấu răng tôi vừa mới cắn so với dấu răng trên miếng trứng khác, như khám phá được gì đó, tiếp đó anh bắt đầu ăn, một cái, hai cái, ba cái, bốn cái, năm cái, hộp cơm rất nhanh chỉ còn thấy đáy mà thôi.

Sau khi ăn xong lại còn tỏ ra thoả mãn, anh nói, “Mùi vị cũng không tệ, sau này bữa sáng của tôi cứ làm giống hôm nay đi.”

Tôi lặng thầm mà 囧….

Nghe nói hôm nay có rất nhiều dự án quan trọng, các đồng nghiệp ai nấy cũng làm việc quần quật, bận bù đầu bù cổ, công việc hôm nay của tôi thì nhẹ nhàng hơn hẳn, chỉ cần nhận và gửi mấy bản fax, chỉnh sửa mấy tài liệu văn phòng, rồi giúp mọi người đi lên lầu photocopy. Nếu bình thường thì tôi thà giúp người này người nọ việc này việc kia còn hơn ngồi một chỗ ở văn phòng đến phát chán, nhưng việc photocopy tài liệu hôm nay lại vô cùng cực khổ, bởi vì thang máy bỗng dưng bị hư vẫn còn đang sửa chữa, giờ thì tôi mới thắm thía việc leo cầu thang khiến người ta mất sức kiệt quệ như thế nào!

Chạy lên chạy xuống không biết bao nhiêu lần, lúc đang đi lên lầu để photo thì dây giày bỗng nhiên đứt cái phựt, tôi vội để tài liệu xuống bậc thang, cúi người định sửa lại, nhưng suy nghĩ cả nửa ngày cũng không tìm cách sửa được sợi dây, tôi buồn rầu vô cùng, chẳng biết vì chuyện công mà đứt dây giày thì có được tính phí bồi thường không nhỉ?

Bỗng có tiếng chân vọng lại, tôi ngẩng đầu lên thì thấy Lục tiểu đệ một tay cầm cây lau nhà, một tay xách xô nước đang đứng phía trên đầu tôi, vênh váo tự đắc la lên, “Tránh xa, tôi muốn xuống lầu!”

Nghe giọng điệu hằn học của cậu ta, tôi chẳng thèm quan tâm cậu ta bận hay vội chuyện gì, vẫn tiếp tục ngồi sửa dây giày.

Cậu ta thấy tôi vẫn dửng dưng như không nghe thấy gì mà bắt đầu phát cáu, mà cả hai tay cậu ta đều đang xách đồ, vì thấy ỷ vào đang đứng cao hơn tôi, dùng chân huých vào đầu tôi, rống to, “Tôi bảo cô tránh ra có nghe không hả!”

Tuy là lực chân rất nhẹ không khiến đầu tôi đau nhức gì, nhưng hành vi của cậu ta đúng thật không tôn trọng người khác, tôi lập tức nổi điên lên mà mắng, “Cậu thử đá một cái nữa xem!”

Lục tiểu đệ như bị thái độ và lời nói của tôi làm hoảng sợ, giọng the thé trách móc, “Cô la cái gì mà la, ai biểu cô ngồi áng đường làm gì…” Nói xong cũng không đi xuống lầu mà lại xoay người đi lên trên lầu, nhanh như chớp không thấy tăm hơi đâu hết.

Tôi vuốt ngực ổn định hô hấp, đồ nít ranh không hiểu chuyện, tôi đây đại nhân đại lượng không so đo với cậu ta !Dây giày đứt rồi, tuy là không ảnh hưởng việc đi đứng nhưng leo cầu thang sẽ tốn sức và mệt lắm đấy, lúc trở về văn phòng tôi kể hết mọi chuyện cho Lục Tuyển Chi nghe, anh không có đề xuất hỗ trợ kinh phí bồi thường, nhưng lại rất có tình người cho tôi ở trong văn phòngchỉnh sửa tài liệu mà thôi, không cần phải leo lên leo xuống cầu tháng làm chân chạy nữa, nhưng anh nói xong cũng vội vàng gõ bàn phím, không đoái hoài đến tôi.

Khi tôi ngồi trong văn phòng chỉnh sửa tài liệu thiên thu bất tận, nghe tiếng gõ bàn phim đến phát chán, Lục tiểu đệ gõ cửa đi vào, cầm trong tay một bịch xốp và nói, “Anh, này là thuốc cảm anh kêu em đi mua nè.”

Lục Tuyển Chi ngồi sau bàn vi tính ngẩng đầu lên, thuận miệng nói, “Ừ, để xuống đi.” Sau đó tiếp tục vùi đầu làm việc như là bận rộn lắm.

Từ nãy đến giờ tôi đều ngồi im một chỗ làm việc, không nói một lời nào khiến trong người buồn bực đến phát sợ, lại không dám quấy rầy ông chủ Lục đang bận tối tăm mặt mũi, giờ thì cũng đã có người để giải khuây rồi, đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt thế này! Vì thế tôi bất kể lúc trước có hiềm khích gì với Lục tiểu đệ, cố tỏ ra vui vẻ, hạ giọng đến gần hỏi, “Anh của cậu bị cảm hả?” Khó trách nhìn sắc mặt không được tốt lắm.

Lục tiểu đệ trợn mắt liếc tôi, cũng nhỏ giọng mắng tôi, “Đầu cô bị con lừa nó đá rồi hả? Anh tôi không bị cảm, tôi đi mua thuốc làm cái gì!”

Tôi vẫn tươi cười nói chuyện, “Đúng, đầu tôi mới bị con lừa đá cho một cái đó!”

Lục tiểu đệ, “…”

Thấy cậu ta im lặng khiến bầu không khí càng thêm tẻ nhạt, tôi bèn tìm chủ đề khác, “Anh của cậu chắc là hôm qua ngủ không chịu đắp mền rồi.”

Giọng điệu Lục tiểu đệ trước sau vẫn cộc cằn, cáu kỉnh nói, “Lớn như vậy mà không biết đắp mền sao? Anh tôi không có ngốc!”

Tôi gật đầu đồng ý, “Ừ, cũng đúng, anh của cậu đâu có giống cậu đâu.”

Cậu ta nghe tôi nói thế lại im lặng, tức giận nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn, vốn là nhỏ giọng nói thình lình lại quát lên thật to, “Cô đừng có nói bậy! Anh tôi bị cảm là vì tối qua đưa cô về nhà xong, anh về nhà tắm nước lạnh!”

Lần này đến phiên tôi nghẹn họng im lặng…

“Tiểu Khiêm.” Vốn đang tập trung làm việc, Lục Tuyển Chi bỗng nhiên lên tiếng, mỉm cười nói, “Công việc hôm nay đã làm xong chưa?”

Tôi hả hê liếc nhìn Lục tiểu đệ, còn cậu ta thì lại đắc ý nhìn tôi, nhanh nhảu nói như đang giành công với ai vậy, “Anh, sáng nay em đã lau dọn sạch sẽ nhà vệ sinh nam từ tầng 1 đến tầng 7 hết rồi!”

Lục Tuyển Chi nhếch môi cười, gật đầu tán thưởng, “Ừ, làm tốt lắm!”

Mặt Lục tiểu đệ lộ vẻ vui mừng, hất cằm nhìn tôi đầy khiêu khích.

Lúc này Lục Tuyển Chi lại nói tiếp, “Vậy giờ em tiếp tục lau dọn sạch sẽ nhà vệ sinh nữ từ tầng 1 đến tầng 7 hết đi.”

“…”

Lục tiểu đệ lập tức như quả cả bị hư, mặt mày ảo não đi ra khỏi phòng.

Lục tiểu đệ đi rồi, Lục Tuyển Chi đột nhiên hỏi tôi, “Hạ Diệp, cô có biết vì sao hôm nay tôi lại bận rộn như vậy không?”

Tôi hoàn toàn không biết chuyện gì nên lắc đầu lia lịa trả lời anh, “Không biết!”

Vẻ mặt anh sung sướng, cười nói, “Cô sẽ biết nhanh thôi.” Nói xong lại thong dong dặn dò tôi, “Cô đi đặt vé máy bay sáng mai đến Quế Lâm và khách sạn ở đó đi.”

Quả nhiên biết nhanh thật, tôi tức thì hiểu rõ nguyên nhân anh lại bận rộn đầu tắt mặt tối, thì ra ngày mai phải bay rồi! Đặt vé máy bay và khách sạn là nhiệm vụ của tôi, hơn nữa đây cũng là nhiệm vụ mà tôi thích nhất, bởi vì điều này có nghĩa là anh sẽ không có ở công ty trong khoảng thời gian này, thế thì tôi không cần bị anh đàn áp nữa rồi!

Tôi vui sướng khoái trá gật đầu, lại sợ anh đổi ý liền nói như chụp giựt, “Tôi đi đặt vé máy bay và khách sạn ngay đây!”

Nói xong, tôi hí hửng gấp rút bước nhanh ra khỏi phòng, đây cũng là lần đầu tiên mà tôi làm việc tích cực đến vậy.
Lục Tuyển Chi càng đi sớm bao nhiêu thì tôi càng được sớm giải phóng bấy nhiêu, bởi thế tôi cố ý đặt chuyến bay sớm nhất, nghĩ đến cuộc sống tự do ngày mai nên tâm trạng tôi vô cùng phấn khởi, nhưng trên đường trở về văn phòng không ngờ lại oan gia ngõ hẹp gặp giám đốc Vương, nụ cười trên mặt tôi cũng tắt lịm!

Thấy ông ấy đang từ xa đi tới, tôi lập tức cúi đầu đi như chạy, thầm nghĩ chỉ cần không để ông ta thấy tôi hơn nữa đi nhanh thì ông ta chắc chắn sẽ không nhận ra tôi.

Nào ngờ mới đi ngang qua vai giám đốc Vương thì ông ta liền chộp lấy tôi, nhiệt tình chào hỏi, “Tiểu Hạ, mấy ngày nay rồi không gặp cô nha!”

Tôi hoảng hồn lại cảm thấy bực bội, “Giám đốc Vương, tôi cúi đầu đi mà, làm sao ông biết là tôi?”

Ông chỉ chỉ vào đầu của tôi và nói, “Cô lúc nãy không vừa cúi đầu vừa chạy trốn thì tôi đã không nhận ra cô rồi, chủ yếu là do nhận ra kiểu tóc của cô thôi, công ty chúng ta ngoại trừ cô ra thì còn ai quấn tóc thành búi phân thế này?”

囧, ông ta tưởng tôi là Cừu lười biếng Lãn Dương Dương đây mà! Cái ông này quả nhiên mỗi lần gặp tôi là mỗi khích tướng tôi mà, hai chúng tôi tuyệt không đội trời chung!

Tôi giả bộ như đang gấp nên chào tạm biệt giám đốc Vương, “Tôi còn bận nhiều việc, xin phép đi trước!”

Thế mà giám đốc Vương lại cứ bám tôi như sam, “Đợi một chút, Tiểu Hạ, tôi vừa rồi nghe giám đốc tài vụ nói cô đến chỗ bà ấy ứng tiền phí đi công tác phải không?”

Tôi tiếp tục giả bộ mình rất bận rộn, “Phải, tổng giám đốc kêu tôi đi mua vé máy bay sáng mai đến Quế Lâm, vé thì đã đặt xong rồi, nhưng giờ tôi phải vội về đặt khách sạn năm sao đây!”

“Vé máy bay ngày mai?” Giám đốc Vương gật đầu nói, “Vậy tôi về nhà thu dọn cái đã.”

Tôi không hiểu ý ông ta, hỏi lại, “Thu dọn cái gì?”

Ông ta liền tỏ ra đắc ý, “Cô mới vào làm nên không biết thôi, mỗi lần tổng giám đốc đi công tác lúc nào tôi chẳng đi cùng!”

Giờ thì tôi đã hiểu, thì ra một vé máy bay khác là cho giám đốc Vương, vậy thì quá tốt còn gì. Hai người này một người bóc lột thể xác tôi, một người thì đả kích tinh thần tôi, bọn họ cùng nhau đi hết đúng là song hỷ lâm môn mà!

Giám đốc Vương vui mừng hớn hở ra mặt, đột nhiên hỏi tôi, “Tổng giám đốc có nói chuyến công tác này đi mấy ngày không?”

Tôi đáp lại ngay, “Bảy ngày!” Nói xong tôi lại lần nửa giả khổ xin tha, “Giám đốc Vương, tôi thật sự đang rất vội đi đặt phòng khách sạn!” Cho nên ông đừng có lôi kéo tôi nữa, tha cho tôi đi!

“Cô đi đi.” Ông ta rốt cuộc cũng chịu buông tha tôi,tôi chuẩn bị chuồn đi thì ông ta lại dặn dò tiếp, “Đúng rồi, cô chỉ cần đặt một phòng cho tổng giám đốc là được rồi, không cần đặt cho tôi đâu.”

Tôi quay đầu lại hỏi, “Sao vậy?”

Ông ta cười nham hiểm y như tên trộm, “Tôi buổi tối ở khách sạn khác.”

Tôi tò mò, “Vậy phòng ông ở thì sao?”

Ông nhỏ giọng nói lí nhí, “Tiểu Hạ, cô cũng biết rồi đó, bình thường vợ tôi quản lý rất chặt, đến nơi khác thì buổi tối tôi mới có thể tự do hoạt động được. Cô cứ lấy tiền đặt phòng khách sạn đưa cho tôi là được rồi.”

Nghe ông nhấn mạnh hai chữ “hoạt động”, tôi lập tức hiểu ra, lòng thầm khinh thường ông ta, mọi khi ở trước mặt vợ và cháu trai thì chăm sóc ân cần, nhưng hễ có cơ hội đi công tác thì cứ y như là đại gia đi ăn chơi rượu chè be bét, đúng là đàn ông ai cũng có một cái đức hạnh!

Nghĩ vậy, tôi quyết không để cho ông ta hưởng cả tiền lẫn sắc, giọng điệu “công việc hoá” khăng khăng giữ vững lập trường, “Giám đốc Vương, tôi vẫn sẽ đặt hai phòng, ở hay không ở là chuyện của ông, nhiệm vụ của tôi là phải làm như thế.”

“Tiểu Hạ, cô không hiểu chuyện rồi.” Ông mặt mày bí xị nhìn tôi, do dự một chút rồi nói, “Nói tóm lại là thế này, một phòng ở khách sạn năm sao một ngày là 600 tệ, bảy ngày sẽ là 4200, tôi và cô chia đều với nhau, thế nào hả?”

2100 tệ đó nha…

Hai ngàn một trăm tờ tiền cứ bay phấp phới trước mặt tôi, tôi không chần chừ lập tức gật đầu đồng ý.

Ngày hôm nay chính là ngày mà tôi vui nhất từ đó đến giờ, tự do và tiền tài hai thứ đều nằm trong tay tôi!

Tâm trạng sung sướng nên làm việc cũng nhanh hơn, thời gian cũng trôi qua nhanh hơn. Ông chủ Lục trước khi đi còn chăm chỉ làm việc, đã đến giờ tan ca mà còn không biết vẫn vùi đầu mà làm, còn tôi thì lo lắng bị anh gọi đến nhà nấu cơm tối, vì thế âm thầm lặng lẽ chuồn ra khỏi văn phòng.

Lúc trên đường đi về, tôi lại đụng mặt Lục tiểu đệ ở gần toilet, biểu hiện của cậu ta vừa trông thấy tôi cứ hệt biểu hiện lúc tôi gặp giám đốc Vương, cúi đầu chạy nhanh như chớp! Chẳng lẽ cậu ta thấy tôi cũng hoảng sợ vậy sao? Nghĩ thế, tôi bỗng cảm thấy cuộc đời này cũng quá đỗi buồn cười.

Khó có thể tan ca sớm đi thẳng về nhà, khoảng khắc đi ra khỏi công ty tôi cảm thấy nhẹ nhõm vui sướng khôn cùng.

Nhưng mà lúc về tới nhà thì tâm trạng tôi lại như quả bóng xì hơi, chán nản vô vàn, bởi vì tôi chợt nhớ ra mẹ nói muốn cùng dì Lưu ra ngoài ăn cơm, kêu tôi đừng về nhà ăn cơm tối, vì thế tôi vác cái bụng trống rỗng vào bếp nấu mì gói ăn.

Lúc mẹ về nhà thì mặt mày rạng rỡ, đi mà cứ ểnh cái bụng ra, nhìn thôi cũng đủ biết là ăn nó quá, bà ngạc nhiên khi thấy tôi, liền hỏi, “Con gái, sao hôm nay con về sớm thế hả?”

Tôi nghĩ đã lâu không ăn đồ ăn mẹ làm, hấp tấp chạy qua níu tay mẹ, nũng nịu nói, “Mẹ, một tuần lễ này con sẽ về rất sớm!”

Không hổ danh là mẹ, lập tức hiểu ra ý đồ của tôi, liền đẩy tôi ra xa, “Xê ra xê ra, con mai mốt tự làm đồ ăn cho mình đi, đừng có mơ mẹ sẽ nấu cho con.”

Tôi chạy lại ôm mẹ làm nũng tiếp, “Mẹ à, hai mẹ con chúng ta lâu rồi không có ăn cơm với nhau, tuần này chúng ta sẽ từ từ bồi dưỡng tình cảm!”

Mẹ một mực từ chối, “Không được, mẹ còn muốn cùng dì Lưu con ăn hết tất cả quán ăn gần xa, hơn nữa một đồng cũng không cần bỏ ra, cái lợi lớn như thế ngu sao mà không hưởng!”

Tôi bĩu môi mếu máo kêu, “Mẹ~~~”

Mẹ, “Mẹ bận xem TV rồi!” Nói xong bà đến phòng khách mở TV, ngồi trên ghế salon say sưa xem.

Tôi đi theo mẹ vào phòng khách, tiếp tục tỏ ra đáng thương gọi, “Mẹ~”

Mẹ, “Hôm nay TV chiếu liên tiếp 3 tập, haha, tốt lắm tốt lắm.”

Tôi, “Mẹ~”

Mẹ, “Trời ơi, tự nhiên lại chiếu quảng cáo!”

Tôi, “Mẹ~”

Mẹ, “Đúng, cái tên bắt cóc này đúng là đáng chết, lớn lên đã xấu mà còn bắt chước người ta đi bắt cóc!”





Suốt ba tập phim tôi mè nheo, nhõng nhẽo, đến cả miệng lưỡi khô queo khô quắt, nhưng cuối cùng cũng không khiến mẹ nhủ lòng thương… Tôi tại sao lại có người mẹ thế này hả !
Sáng thứ hai, tôi không cần phải dậy sớm nửa tiếng để làm bữa sáng, đánh một giấc đến bảy giờ mới ra khỏi giường, đánh răng rửa mặt trang điểm một chút, tinh thần sảng khoái đi ra ngoài chuẩn bị đến công ty làm.

Hôm nay là ngày đầu tiên không bị ai đàn áp hay đả kích, cho nên tâm trạng của tôi đặc biệt tốt, tung tăng vừa đi vừa hát trên đường, nhưng giờ thì hát cũng không nổi nữa, bởi vì lúc tôi vừa xuống lầu thì đã thấy một chiếc xe hơi đậu trước cư xá, nhìn qua cửa kiếng xe thì có thể thấy người ngồi ghế trước dĩ nhiên là giám đốc Vương!

Tôi ngờ vực đi qua, cửa kiếng xe đằng sau bỗng kéo xuống, tôi nhìn thấy người đàn ông ngồi trong xe phía sau như nhìn thấy Siêu Khuyển Thần Thông CJ7, mắt trợn thật to la lớn lên, “Tổng giám đốc, sao anh lại ở đây !?”

Lục Tuyển Chi đưa tay lên nhìn đồng hồ, vẻ mặt và giọng nói hết sức thong dong, “Cũng không quá muộn!” Nói xong còn vẫy tay ngoắc tôi, “Lên đây đi.”

Tôi ngạc nhiên lí nhí hỏi, “Tổng giám đốc, không phải chín giờ anh phải bay à, sao anh không mau ra sân bay đi?”

Anh cười mỉm nhìn tôi, giọng điệu thản nhiên vô cùng, “Tôi không có gấp cô gấp làm gì? Lên trước rồi nói.”

Tôi sao mà không gấp được! Nếu anh vì đi trễ không lên kịp máy bay, tôi đây chẳng phải sẽ mất vui sao?

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn ngồi vào trong xe.

Xe lăn bánh chạy đi, giám đốc Vương yên lặng lái xe không chịu nói gì cả, chỉ là thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi qua kiếng chiếu hậu với ánh mắt vô cùng quái lạ.

Trong bầu không khí bất bình thường, tôi quay sang hỏi Lục hồ ly, “Anh và giám đốc Vương đi Quế Lâm, kêu tôi lên đây làm gì?”

Lục Tuyển Chi nhìn tôi và trả lời, “Không phải tôi và ông ấy đi, mà là tôi với cô đi.”

Tôi tựa như bị sét đánh ngang tai, nổi giận quát lên, “Tôi tại sao phải theo anh đi Quế Lâm!?”

Anh sờ đầu tôi vẻ như trấn an, “Hôm trước cô đã đồng ý với tôi rồi, mới đây mà đã quên à?”

Tôi lắc đầu tránh móng vuốt sói của anh, gào lên, “Tôi đồng ý hồi nào!?”

Anh thấy tôi né tránh cũng không tức giận, ngược lại còn cười rất dịu dàng, “Đừng quên, tối hôm trước cô đã đồng ý đi với tôigiải sầu thư giãn!”

Lòng mang đầy căm phẫn, tôi cãi lại, “Đừng có gạt tôi, tôi là hứa sẽ đi giải sầu thư giãn với anh, nhưng lúc tôi hỏi làm sao để thư giãn thì chính anh bảo là đi xem phim mà!”

Anh từ tốn nói, “Tôi lúc đó chỉ nói đoại loại như là đi xem phim, chỉ là ví dụ thôi, cũng không khẳng định là sẽ đi xem phim. Ai cũng biết rõ du lịch còn giúp người ta thư giãn hơn cả xem phim, ngày hôm qua cô cũng không phải nói là đi du lịch rất tốt hay sao?”

Tôi như bị người ta nhét nguyên quả trứng gà vào họng câm nín không thể nói gì, nói không thể nói gì thì hơi quá, nhưng không nói được gì cũng đồng nghĩ khổ không nói nên lời! Tự tạo nghiệt không thể sống mà, tôi vì muốn chụp ảnh tươi mát của Lục hồ ly, kết quả chỉ chụp được hai cái chân, này thì không tính đi, cứ tưởng chỉ cần trả giá hai tiếng coi fim là xong, nhưng không nghĩ tới vô hình trung lại thành hy sinh một tuần lễ!

Sao mà tôi ngốc đến nỗi không chú ý đằng sau câu “xem phim” còn có hai chữ “đoại loại”… Cái trò chơi chữ ác độc!

Buộc bản thân bình tĩnh lại, cái khó ló cái khốn giải cứu chính mình, tôi vờ khó xử nói, “Tổng giám đốc, không phải tôi không muốn đi, đến một nơi đẹp như Quế Lâm du lịch tôi cầu còn không được, nhưng mẹ tôi chưa từng xa tôi ngày nào, bà ấy chắc chắn sẽ không đồng ý để tôi đi Quế Lâm đâu!”

Lục Tuyển Chi nhướng mày vẻ mặt rõ ràng không tin, “Vậy sao?”

Tôi gật mạnh đầu, “Dĩ nhiên, mẹ chỉ có mình tôi là người thân, bà nhất định không nỡ xa tôi, một ngày không thấy tôi là không được!”

Lục Tuyển Chi im lặng một lúc, sau đó mỉm cười nói, “Vậy cô gọi điện thoại về nhà đi, tôi sẽ nói chuyện với bác gái, tin rằng bác ấy sẽ thông cảm cho cô thôi.”

Rơi vào đường cùng, tôi chỉ còn biết bấm điện thoại gọi về nhà, mẹ bắt máy rất nhanh, bao nhiêu hy vọng của tôi giờ đặt hết vào mẹ, vì thế để nịnh nọt bà, tôi cố ý nũng nịu gọi, “Mẹ~”

Đầu dây bên kia lập tức truyền tới giọng nói quyết đoán của mẹ, “Con gái, nếu như muốn dụ mẹ về nấu cơm tối cho con, vậy tốt nhất con cúp điện thoại ngay đi, đừng có tốn nước miếng làm gì!”

Tôi nổi da gà rần rần, biết rõ cái điện thoại cũ rích này rò rỉ âm thanh đến cỡ nào, Lục Tuyển Chi khẳng định nghe rất rõ, tôi lập tức xoay qua nhìn, quả nhiên thấy anh đang ngồi cười tí tớn, nụ cười còn tươi hơn cả hoa đào đang nở, tôi nhìn mà phát rầu!

“Mẹ, không phải, con muốn nói với mẹ, ông chủ công ty con kêu con đi với Quế Lâm du lịch với anh ta!” Tôi nhanh chóng vô đề trước khi mẹ cúp máy, nói xong còn cường điệu bổ sung thêm, “Chỉ có mình con và anh ta đi thôi, hơn nữa phải đi cả một tuần lận!”

Sở dĩ tôi phải nhấn mạnh điều đó vì tôi biết rõ mẹ là người phụ nữ rất bảo thủ, nhất định sẽ không để cho con gái mình đi du lịch với một người đàn ông lạ lẫm!

Không ngoài dự đoán, giọng mẹ trở nên phẫn nộ, “Sao mà được! Người ta một trai một gái đi du lịch toàn là tình nhân, con và ông chủ của con đi du lịch thì được xem là gì? Hạ Diệp, nghe lời mẹ nói, nhất quyết không đi!”

Tôi nghe mẹ nói xong quả thật mừng đến cười toe toét, giọng điệu cũng ngọt hơn, “Dạ, mẹ, mẹ biết con nghe lời mẹ nhất mà ~”

Giọng mẹ mang đầy uy hiếp, “Con gái ngoan đừng sợ, có mẹ bảo vệ cho con, ông chủ con mà ép con đi, con cứ kêu anh ta đến nói chuyện với mẹ!”

“Được, vậy mẹ nói chuyện với anh ta đi!” Nói xong tôi đưa điện thoại cho người đàn ông ngồi cạnh nãy giờ vẫn cười tươi như hoa.

Lục Tuyển Chi miệng lưỡi ngọt lịm nói, “Chào bác gái!”

“A, là Tổng giám đốc đó à, con tại sao lại kêu…” Mẹ cứ ấp a ấp úng, không hề có tí uy hiếp đe doạ như lúc nãy!

Tôi nghe mà buồn thúi ruột, không phải chứ mẹ, đang lúc quan trọng mà mẹ lại ỉu xìu như xe bị tuột xích vậy hả!

Lục Tuyển Chi lễ phép nói, “Bác gái, bác quên rồi sao? Lần trước con có nói với bác cứ gọi con Tiểu Lục là được.”

Mẹ vui vẻ cười ha hả, giọng điệu ít nhiều cũng trở nên thân thiết hơn, “Tiểu Lục, chuyện du lịch là sao vậy?”

Lục Tuyển Chi tiếp tục lễ phép trả lời, “Lần này du lịch là do con và Hạ Diệp đã hẹn với nhau từ trước, hơn nữa cô ấy còn tỏ vẻ muốn ở cùng con vĩnh viễn.”

Ước hẹn cái quái gì, tôi đây có khổ mà không nói nên lời, nhưng đến khi nghe nửa câu sau…

Tôi nhịn không được chen vào nói, “Tôi lúc nào tỏ vẻ như thế?”

Anh lườm tôi, nói, “Cô quên ngày hôm qua nói được gặp tôi cô rất vui, còn muốn mỗi ngày đều gặp tôi đó sao?”

囧, thì ra những lời này bị anh lý giải thành tôi muốn ở cùng với anh vĩnh viễn!

Mẹ hiển nhiên nghe được lời đối thoại của chúng tôi, mờ ám cười rộ lên, “Thì ra là vậy… Cái con bé kia không chịu nói rõ ràng với bác, hại bác thiếu chút nữa đã hiểu lầm, hèn chi nó lại không chịu đi xem mắt. Ha ha… Con có rảnh thì cùng Hạ Diệp về nhà bác ăn cơm gặp mặt nha!”

Lục Tuyển Chi gật đầu nói, “Nhất định nhất định rồi.”

Mẹ trước khi cúp máy còn cười sảng khoái hạ mệnh lệnh nữa, “Cứ vậy đi nha. Hai con đi du lịch vui vẻ nha, đừng quên mua ít đặc sản của Quế Lâm cho bác!”Sau khi cúp máy tôi thất vọng hoàn toàn, đứng tại vực thẳm còn có thể kiếm được con đường sống, nhưng giờ cả người đã ngã xuống vực rồi, hiện tại chỉ có thể thuận theo ý trời thôi. Vốn tưởng mẹ nhất định sẽ cứu mình, ai ngờ ngay lúc quan trọng không kéo tôi lên mà còn đạp cho tôi một đạp nữa chứ!

Ghê tởm nhất chính là con hồ ly chín đuôi đã thành tinh Lục Tuyển Chi, nghe tôi bảo mẹ không cho tôi đi Quế Lâm, quan trọng ở chỗ tôi với anh chẳng phải tình nhân gì hết, thế mà anh lại vô sỉ để mặc mẹ hiểu lầm quan hệ giữa tôi và anh, đã nô dịch áp bức tôi, giờ còn muốn huỷ luôn thanh danh của tôi sao? Giám đốc Vương còn đang ngồi phía trước, ông chủ Lục, ngài đây rắp tâm muốn tất cả nhân viên nữ trong công ty xem tôi như kẻ thù của họ hả?

Tuy giờ chưa tới Quế Lâm, nhưng tôi có thể đoán được cảnh tưởng lúc ở Quế Lâm rồi, tay trái thì xách quần áo cho Lục Tuyển Chi, tay phải thì cầm chai nước cho anh, trên cổ thì treo máy chụp hình nặng trịch, y như nô tài phẩy mông đi theo sau anh, tình huống vô cùng thảm hại!

Trong khi tôi đang buồn thúi ruột, xe đã đến sân bay, vừa bước xuống xe tôi nhanh nhưchớp bước tới cửa trước, cúi người phẫn uất nói với giám đốc Vương, “Giám đốc Vương, ông không phải nói mỗi lần đi công tác Tổng giám đốc đều dẫn ông đi theo sao?”

Giám đốc Vương vẻ vô tội trần tình, “Đúng vậy, Tổng giám đốc đúng là mỗi khi đi công tác đều do tôi đi theo làm phụ tá, nhưng hôm qua cô lại không nói rõ với tôi, tôi đâu có biết lần này không phải đi công tác mà là đi du lịch!”

Được! Nói như vậy là đổ hết tội lên đầu tôi rồi còn gì, tôi hít sâu hỏi ông, “Vậy cái chuyện khách sạn làm sao bây giờ?”

Ông lắc đầu, “Cô hỏi tôi tôi hỏi ai?”

Tôi chìa tay ra, “Vậy ông đem tiền trả lại cho tôi, đến lúc đó tôi tự mình đặt thêm một phòng!”

Ông thở dài, “Tôi sợ bị vợ phát hiện sẽ tịch thu, hôm qua lúc về nhà đã cất nó dưới giường, không có đem theo trong người…”

Tôi hậm hực nói, “Vậy làm sao bây giờ!?” Tôi cũng chẳng mang theo phần tiền kia theo !

Ông ta, “Cô và Tổng giám đốc đã đi đến quan hệ như thế rồi, hai người ở chung một phòng thì có sao đâu!?”

Tôi, “…”

“Hạ Diệp, không còn sớm nữa, cô và giám đốc Vương đang to nhỏ gì thế?” Lục Tuyển Chi ở phía đối diện bỗng nhiên mở miệng, tâm trạng anh thoạt nhìn rất tốt, vẻ mặt cứ hí hửng làm sao ấy.

Tôi ngượng ngùng khoát tay, “Không có nói gì, giám đốc Vương chỉ là dặn dò tôi những việc cần phải chú ý khi đi mà thôi!”

Anh gật đầu, “Nói xong thì đi nhanh lên, sắp tới giờ lên máy bay rồi.”

“Ờ…” Tôi định đi thì giám đốc Vưiơng chợt giữ tay tôi lại, nói, “Phải rồi Tiểu hạ, tôi đúng thật có một việc quên dặn cô.”

Tôi xoay người cúi đầu hỏi, “Chuyện gì?”

Giám đốc Vương nhỏ giọng nói, “Buổi tối trên giường nhất định phải nhớ tắt đèn.”

Tuy việc tắt đèn trước khi ngủ là rất bình thường, nhưng thấy ông ta lại nhấn mạnh như vậy, tôi cũng tò mò hỏi lại, “Tại sao?”

Ông nói vẻ như rất tâm đắc, rất có kinh nghiệm, “Đây là tôi muốn tốt cho cô thôi, cũng là vì nghĩ cho Tổng giám đốc, tắt đèn thì anh ta sẽ không thấy được mặt cô. Cô cũng không cần phải tự ti làm gì, thật ra tắt đèn rồi phụ nữ nào chả như nhau cả.”

“….” Ông đi chết đi! Tôi nghĩ việc trên giường là đi ngủ, còn ông ta thì lại ám chỉ việc XXOO! Ý của ông là khuôn mặt sẽ ảnh hưởng hứng thú tình dục, muốn tắt đèn để ông chủ Lục không thấy tôi thì mới hưng phấn !? Ông quả nhiên mỗi lần gặp là mỗi lần đả kích tôi mà!

Song song đi cùng Lục Tuyển Chi vào sảnh sân bay, tay trái anh xách một túi hành lý, tay phải cũng xách một túi hành lý khác, mà tôi thì hai tay lại trống huơ trống hoắc, đành chịu thôi, chuyện đi du lịch hôm nay quá đột ngột, tôi hoàn toàn không có chuẩn bị gì hết!

Nghĩ đến anh dù sao cũng là ông chủ của tôi, mà tôi nhàn rỗi quá cũng không tốt, vì thế đàng phải nói, “Tổng giám đốc, hay là để tôi xách dùm anh một túi?”

“Ọt ọt…” Vừa mới dứt lời bụng bỗng nhiên kêu lên, tôi mới nhớ tới sáng nay mình chưa ăn gì cả, nhưng mà cái tiếng này kêu rất đúng lúc, biết rõ tôi đói bụng chắc là anh không để tôi xách túi đâu ha?

Quả nhiên, Lục Tuyển Chi cau mày nhìn tôi, “Như thế sao được?”

Tôi hả hê ca tụng anh trong lòng, người ta nói đàn ông tốt sẽ không để phụ nữ đổ mồ hôi, xem ra anh miễn cưỡng cũng được gọi là đàn ông có phong độ.

Không ngờ chỉ một giây sau anh lấy mấy túi đang cầm đưa hết cho tôi, thản nhiên nói, “Chỉ xách một cái thì sao được, có xách thì xách luôn hai cái chứ.”

“…” Tôi tay xách nách mang mà oán khí ngút trời, tuy nhiên không biết bên trong túi đựng gì mà hai túi chẳng hề nặng tí nào, nhưng tôi vẫn bực tức mắng chửi anh trong lòng! Nào có người đàn ông nào để cho phụ nữ xách hết túi chứ?

Hai tay giờ đã rảnh rỗi, Lục Tuyển Chi chỉ phía trước cách đó không xa, “Đó là phòng đợi trong sân bay, cô vô đó tìm chỗ ngồi đừng có chạy lung tung, tôi đi một lát rồi sẽ quay lại.”

Nói xong anh xoay người đi một hướng khác, đi nhanh đi nhanh vô cùng nhanh, không bao lâu anh đã cách tôi rất xa.

Tôi xách túi đi vào phòng đợi trong sân bay, trong lòng hiếu kỳ không biết anh đi đâu?

Một lúc sau, ông chủ Lục đã quay trở lại, dáng người cao dong dỏng vận áo mũ chỉnh tề nhã nhặn, vẻ ngoài rất anh tuấn, khiến ai nấy ở sân bay đều phải ngoái nhìn anh, khác với lúc nãy tay trái anh giờ cầm một bịch bánh bích quy to, tay phải thì cầm một hộp sữa tươi.

Lúc anh tới gần, tôi vẻ không dám tin vào mắt mình, hô to, “Anh sợ tôi bị đói, cho nên cố ý đi mua đồ ăn cho tôi hả?”

Anh nhíu nhíu mày, “Không phải.”

Tôi cảm động đến muốn khóc, giọng nói cũng mềm dịu hơn, “Tổng giám đốc, anh đối với tôi thật tốt…”

Đôi má anh cũng có chút hồng hồng, “Đã nói không phải.”

Tôi không tin, “Anh đừng xấu hổ, tôi biết rõ anh tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại cực nóng.”

Anh, “…”

Lục Tuyển Chi im lặng không nói thêm gì nữa, cũng ngay lúc tôi cảm động vô bờ bến, yên lặng mở hộp bánh bích quy ăn, tôi tức khắc quýnh quáng 囧. Má ơi! Thì ra anh không phải mua cho tôi thật! Tôi còn tưởng anh vì mắc cỡ nên không dám thừa nhận…
3  Phần  Mép  Chùi  Xong  Ăn  -  Thuyết  Tiểu