• Tiểu Thuyết - Ăn Xong Chùi Mép Phần 5
  • Tiểu Thuyết - Ăn Xong Chùi Mép Phần 5

  • Tác Giả: Thịnh rÔ
  • Ngày viết 21/01/2014
  • Lượt xem 840
Trở lại phòng khách sạn, Lục Tuyển Chi rốt cục dừng bước, bàn tay nóng hổi vẫn nắm chặt tay tôi, tôi lén nhìn thì phát hiện sắc mặt anh rất khó coi, lồng ngực thở phập phồng, môi trắng bệt, vẻ như kìm nén cơn giận.

Để anh giải toả áp lực, tôi vội lên tiếng phá vỡ sự im lặng, lảng sang truyện khác, “Tổng giám đốc, anh khát không? Tôi đi lấy nước cho anh ha…”

Anh nghiêng mặt, quắc mắt nhìn tôi, không nói lời nào.

Tôi xấu hổ ho một tiếng, “Không khát hả? Vậy tôi đi lấy khăn cho anh lau mồ hôi.”

Vẻ mặt anh không thay đổi liếc tôi, bàn tay càng lúc càng nắm chặt hơn, vẫn không chịu lên tiếng nói gì.

Tôi rùng mình rụt cổ, sợ sệt nói, “À, Tổng giám đốc, anh còn đang bệnh, lên giường nằm nghỉ đi…”

Mắt anh nhắm lại, mặt mày lạnh tanh bước tới gần.

Thấy anh sắp nổi điên lên, tôi lập tức cúi đầu thoả hiệp, “Tổng giám đốc, tôi… tôi… biết mình sai rồi còn không được sao?”

Vẻ mặt ông chủ Lục giờ mới thả lỏng đôi chút, nhẹ gật đầu, “Rất tối. Nói đi, sai cái gì?”

Nghĩ đến vừa rồi mình thiếu trách nhiệm chăm sóc anh, tôi chân thành sám hối, “Tôi không nên chưa rót nước vào ly mà đã đi khỏi, hại anh tỉnh dậy mà không có nước uống…”

Anh bỗng lườm tôi, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm, hít sâu một hơi, “Còn gì nữa không?”

Còn hả? Còn cái gì sai nữa? Tôi vắt hết óc suy nghĩ, vẻ mặt vô cùng hối hận, nói, “Tôi không nên cứ vậy mà chạy ra gặp Sầm Vũ Minh.”

Anh chớp mắt, hài lòng gật đầu, “Xem ra cuối cùng cô đã biết bản thân sai ở đâu.”

Thấy sắc mặt ông chủ Lục hồng hào trở lại, người đời bảo rèn sắt phải còn khi nóng, tôi tức thì tiến lên một bước nhận lỗi lầm của mình, “Phải, tôi thật sự biết sai rồi, vừa rồi không nói anh tiếng nào đã đi, đáng lẽ tôi phải nên để lại lời nhắn cho anh rồi hẵng đi mới đúng…”

Nói còn chưa dứt lời, sắc mặt Lục Tuyển Chi bỗng nhiên tối sầm, đôi mắt đẹp đen láy trừng trừng nhìn tôi, cau mày, như thể hận không thể giết tôi ngay tại chỗ.

Cái người này đúng thiệt là tâm trạng thất thường, khó hầu hạ thật mà! Tôi chẳng muốn phải ăn nói khép nép nhận lỗi nữa, hùng hồn la lên, “Đừng có nói tôi, Tổng giám đốc anh cũng sai đó thôi, anh vừa rồi không nên huỷ hoại thanh danh của tôi, cái ảnh kia cũng không nên giữ lại, nếu để cho đồng nghiệp trong công ty nhìn thấy thì nguy cho tôi rồi…”

Nói đến đây, tôi chợt nhớ đến mấy nữ đồng nghiệp như lang sài hổ báo, nếu để cho bọn họ hiểu lầm tôi và Tổng giám đốc, từ đây về sau tôi còn dám lăn lộn trong công ty nữa sao, đến cả công việc bát cơm bát vàng hiện tại cũng bể luôn, khỏi hỏi cũng biết mẹ sẽ trừng trị tôi thế nào…

Bỗng nhiên cảm thấy bàn tay đang nắm tay mình buông lỏng, Lục Tuyển Chi như muốn nói gì đó, chợt ngồi phịch xuống ghế sofa, hai mắt nhắm nghiền thở hổn hển, bộ dạng ỉu xìu.

“Tổng giám đốc, anh sao vậy?” Tôi lo lắng sờ trán của anh, đúng thật là nóng như lửa đốt.

Lúc này đây, nhìn Lục Tuyển Chi yếu ớt, tôi thình lình nảy một ý nghĩ tà niệm trong đầu. Hình tượng ông chủ Lục đó giờ đều vui vẻ hăng hái, hiếm khi yếu ớt như lúc này, bình thường kêu anh xoá tấm hình hôn môi đó thì lại không chịu, mà cả khi thừa dịp anh ngủ lén lấy điện thoại xoá tấm hình cũng thất bại, giờ thời cơ đã ở trước mắt….

Thời cơ đã đến không tận dụng mới là ngu, để giữ vững công việc đành phải giậu đổ bìm leo, nghĩ vậy, tôi chậm rãi đưa tay vô túi quần ông chủ Lục.

Mà do Lục Tuyển Chi đang ngồi, túi quần dính sát vào đùi anh, tôi tinh tường cảm nhận được hơi ấm từ da anh, túi rất sâu đấy, tôi phải cẩn thận từng li từng tí chạm tới đáy, đụng phải một vật cứng hình vuông, có vẻ là một ví da, chẳng lẽ điện thoại nằm trong túi quần bên kia sao?

Vì thế, tôi đổi sang tìm túi quần kia, ngặt nỗi ông chủ Lục đang ngồi nghiêng, túi bên kia còn dính sát hơn, hơi thở anh ngày càng dồn dập, nhiệt độ cơ thể ngày càng cao, tay tôi nóng đến độ đổ cả mồ hôi, từng chút từng chút một sờ đến chỗ sâu nhất, cuối cùng sờ đến một vật cứng, lần này thì không có hình vuông nữa, mà là một hình trụ, tôi ngẩn người mới hiểu là mình sờ được gì, đôi má đỏ bừng như nung. Tinh lực của ông chủ Lục quả là mạnh mẽ thật, đã bệnh đến vậy còn có thể dũng mãnh như hổ !

Ý thức mình tìm nhầm mục tiêu, tôi vội vàng rút tay lại, thình lình bị một vật nặng đè xuống, thấy hoa mắt, chóng mặt, tôi chưa kịp phản ứng gì thì cả người đã nằm trên ghế sofa, hai mắt trợn to nhìn khuôn mặt điển trai đỏ ửng của ông chủ Lục gần trong gang tấc, đôi mắt sâu thẳm chất chứa cảm xúc mãnh liệt, khác hẳn hình tượng nho nhã trí thức hàng ngày, lúc này ông chủ Lục như…. một con sói mắt phát ra ánh sáng màu xanh lá cây trong đêm tối.

Nghĩ vậy, tôi hoảng sợ hô lên, “Tổng giám đốc?”

Ánh mắt Lục Tuyển Chi sáng rực nhìn tôi, hơi thở nóng hổi phả bên tai tôi, “Tôi khát quá…”

Cảm thấy lỗ tai mình tê dại, tay chân bủn rủn, tôi vội vàng đứng phắt dậy, “Anh chờ một chút, tôi đi rót nước cho anh!”

Lục Tuyển Chi vẫn vững như Thái Sơn đè lên tôi, giọng nói khàn khàn, ánh mắt nóng rực, “Hạ Diệp, tôi đợi không kịp nữa rồi…”

Giọng nói vừa dứt, trước mắt tôi tối sầm, đôi môi bỗng nóng lên, nói cũng không nói được gì, Lục Tuyển Chi thật sự rất khát nước, đôi môi anh nóng hổi điên cuồng hôn tôi, như thể muốn hút khô tôi, trong đầu tôi như có cơn sấm sét vừa nổ uỳnh uỳnh rền vang, lập tức trở nên trống rỗng, toàn thân căng lại, không dám thở.

Sự thật chứng minh Lục hồ ly là người có thù ắt trả, không hề chịu tí thiệt thòi nào, một lát sau, bàn tay to nóng hổi của anh bắt đầu sờ soạng đùi tôi, xem như hai chúng tôi đã huề nhau.

Lại một lát sau, đầu tôi bắt đầu choáng váng, ý thức mơ hồ, giống như bị Lục Tuyển Chi lây bệnh vậy, toàn thân nóng ran chịu không thấu, hai má nóng lên, thở hổn hển, toàn thân nóng hừng hực như lửa đốt, suýt nữa là đốt cháy tôi ra thành tro bụi… Tuy nhiên, cũng may là bị ông chủ Lục lây bệnh, tiền thuốc men sẽ do ông chủ Lục trả hết…

Lại một lát sau, Lục Tuyển Chi xem chừng như muốn lấy lại cả vốn lẫn lời, bàn tay nóng hổi rờ đến ngực tôi… Đôi mắt đen láy rực lửa nhìn tôi chằm chằm, hai mắt chứa đầy cảm xúcmãnh liệt, tôi sững sờ nhìn anh, bị cuốn thật sâu vào đôi mắt nóng bỏng kia, trong lòng dâng lên sự rung động khác thường, nhất thời quên mất phải phản kháng lại.

Lục Tuyển Chi dĩ nhiên rất hài lòng với phản ứng của tôi, khoé miệng nhếch lên tạo một vòng cung mỉm cười tuyệt đẹp, cúi đầu hôn vào cổ tôi, đôi môi nóng rực mà mềm mại lại có chút ướt át, rồi hôn lần xuống phía dưới, tôi cảm thấy một dòng điện xẹt ngang người, đầu óc bỗng nhiên tỉnh táo đôi chút, gắng gượng một chút lí trí còn sót lại, hét toáng lên, “Tổng giám đốc, không thể!”

Động tác Lục Tuyển Chi cứng đờ, hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nháy nheo lại nhìn tôi, “Tại sao không thể? Vừa rồi chính em là người khơi mào trước, anh là một người đàn ông bình thường, huống chi còn đối mặt với cô gái mà mình thích…”

Tiếng sấm nổ rền vang trong đầu tôi, hở…. Thích? Ông chủ Lục còn trẻ lại tướng mạo xuất chúng, là tinh anh của xã hội, làm sao có thể thích một nhân viên nhỏ nhoi không có thân phận, một người rất bình thường như tôi? Hồi đó lúc xem cổ tích “Cô bé lọ lem”, nói thật tôi hoàn toàn không cảm động, giờ việc này xảy ra trên chính bản thân mình, tôi mới cảm thấy được sự vui sướng là thế nào, đương nhiên trong đó cũng có chút hão huyền của thiếu nữ…

“Hạ Diệp, em không thích anh sao? Không thích anh hôn em như vậy sao?” Lục Tuyển Chi dịu dàng khẽ hôn lên xương quai xanh của tôi, đôi mắt đẹp tràn đầy sinh lực, giọng nói khàn khàn mang theo dụ dỗ, “Thích không? Nói thích đi…”

“Vâng, em thích…” Nhìn ánh mắt nồng nàn, tôi buột miệng thốt ra, đúng vậy, một người đàn ông ưu tú như vậy lam sao tôi không thích cho được, trong khoảng thời gian ngắn ở chung này, anh đối xử đặc biệt tốt với tôi… Chẳng qua là tôi rất đỗi bình thường, mà anh lại quá ư tài giỏi, tôi tự biết thân biệt phận của mình, không dám tơ tưởng đến tình yêu nam nữ, tối nay ông chủ Lục bất ngờ tỏ tình, khiến tôi vui sướng không thôi…

Nghe xong câu trả lời của tôi, ánh mắt Lục Tuyển Chi hiện lên sự vui vẻ, cả người hớn hở vui mừng, từ từ cúi xuống, tôi sực nhớ ra một điều, chần chừ nói, “Nhưng mà vẫn chưa đủ lãng mạn…”

Lục Tuyển Chi dừng lại, híp mắt, cười hỏi, “Thế nào mới gọi là lãng mạn?”

“Ví dụ như trong tiểu thuyết tình cảm, trước khi XXOO, nhân vật nam chính sẽ nói những câu nói kinh điển trong tình yêu.” Nhận ra được sự dung túng và yêu mến trong ánh mắt anh, tôi khắc khoải chờ mong. Thầm nghĩ chắc hẳn anh sẽ nói những câu đại loại như “anh mãi mãi yêu em, sẽ chăm sóc em cả đời, không bao giờ rời xa em”.

Lục Tuyển Chi không hổ danh là tinh anh của xã hội, phản ứng rất lanh lẹ, vừa nghe tiếng cởi quần áo sột soạt thì đã thấy cơ thể cường tráng của anh lồ lộ khiến tôi chảy nước miếng ròng ròng, anh nhướng mày, ánh mắt tà mị chọc ghẹo tôi, “Hài lòng với những gì em thấy chưa?”

Tôi suýt nữa là hộc máu…

Anh khẽ cười, cả người áp xuống, bàn tay nóng hổi sờ lung tung trên người tôi, nhen nhóm ngọn lửa nóng bỏng khắp cơ thể, khiến nó trỗi dậy một cách mãnh liệt…

Cuối cùng, vô vàn ngọn lửa bao trùm lấy, mọi thứ trước mắt tôi dần mờ ảo, ý thức trong đầu cũng trở nên mơ hồ…
Khi tỉnh dậy thì đã là ngày hôm sau, mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang chiếu xuyên qua màn cửa, cả người trùm mền, gối nằm có mùi thơm thoang thoảng, bầu không khí tĩnh lặng bình yên. Mới tỉnh dậy tôi còn nhập nhèm, thói quen duỗi tay duỗi chân sang hai bên, nhìn cánh tay trơn bóng nhẵn nhụi bỗng nhiên phát giác một vấn đề hết sức nghiêm trọng —- từ khi nào tôi đã có thói quen ngủ trần thế!!?

Giây phút ngây ngốc tíc tắc qua đi, nhớ lại hình ảnh mãnh liệt ngày hôm qua, đôi môi nóng bỏng kia, làn da trắng nõn ửng hồng, thân thể cường tráng rắn chắc… Tôi lập tức cứng đờ người, không dám nghĩ, không dám nghĩ nữa ! Không ngờ một Hạ Diệp anh minh như tôi, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi móng vuốt lang sói của ông chủ! Con sói tàn ác Lục Tuyển Chi không những ăn mà còn gặm sạch sẽ tôi nữa ! Ngay cả cặn cũng không chừa cho tôi một miếng nào!

Tuy nhiên… tối hôm qua hình như tại tôi trộm điện thoại thất bại, mò tới thứ-không-nên-đụng-mà-ai-cũng-biết-là-thứ-gì, hơn nữa do tôi đặt sai phòng khách sạn, cảnh sống chung một phòng này cũng là do tôi tự tạo ra đấy….

A A A… Sao giống như nữ thư ký vô sỉ âm mưu quyến rũ ông chủ quá, cái này dù có nhảy sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội !

Tôi co rúm người, không dám nhúc nhích, cũng không dám quay qua nhìn, chỉ yên lặng suy đoán không biết nãy giờ ông chủ Lục làm gì sau lưng, đang suy nghĩ gì, hay là vẫn đang ngủ, hay đã thức dậy rồi?

Không biết qua bao lâu, cảm thấy sau lưng có gì đó động đậy, tôi khẩn trương nhắm tịt mắt, cũng chẳng dám thở mạnh một hơi nào. Một lát sau, có tiếng hít thở dần dần kề sát, tôi láng máng cảm thấy có một ánh mắt nóng rực đang nhìn chăm chú vào mặt mình.

Thế này lại khiến tôi hồi hộp hơn, ông chủ Lục định xử lý chuyện phát sinh tối hôm qua như thế nào đây? Sẽ giống như mấy tổng giám đốc công ty lớn coi như tình một đêm, ghi đại một tờ chi phiếu rồi coi như xong, hay là sẽ biến tôi thành tình nhân?

Lòng tôi rối bời suy nghĩ miên man, bỗng nhiên nghe thấy sau lưng có tiếng sột soạt, hình như là chuẩn bị rời giường, lúc sau lại có tiếng chân bước đi, rồi sau đó tiếng nước tí tách chảy trong nhà tắm vang lên, mãi đến lúc xác định hồ ly thành tinh kia đã đi tắm, tôi mới dám mở to mắt ngồi dậy, nhìn ra giường ngổn ngang, tôi chết điếng người, hôm qua lúc trời tối chúng tôi không phải là đang ở trên sofa ư, tôi thậm chí ngay cả chuyện “di chuyện mặt trận” cũng chẳng có chút ấn tượng nào! Phút chốc ảo não, nhìn lại bản thân mình lại có chút xấu hổ, vội vàng tìm quần áo, dáo dác nhìn khắp mặt đất, phát hiện quần áo rơi rớt bốn phía, nào là ở sofa, nào là trên mặt đất, nào là ở góc tường…

Mặt đỏ gay nhảy xuống giường, lén lút thậm thụt nhặt quần áo lên mặc vào, bi kịch chính là mới mặc được một nửa thì có tiếng cửa phòng tắm mở ra!

Vì thế, tôi áo rách quần manh* đứng tần ngần trước mặt Lục Tuyển Chi, anh chỉ quấn chiếc khăn tắm lỏng lẻo, tóc ướt sũng, từng giọt nước óng ánh lăn dài trên khuôn ngực bóng loáng, cả người toả ra mùi sữatắm đầy gợi cảm, mặt mày anh sảng khoái, ung dung cười cợt, dáng vẻ thản nhiên không thể nào thản nhiên hơn được nữa nhìn tôi nói, “Dậy rồi à, muốn tắm không?”

Tôi đờ đẫn gật đầu, nhặt quần áo dưới đất lên chạy vọt vào phòng tắm, sau lưng còn vang lên một tràng cười khanh khách không dứt, “Cẩn thận đấy, đừng để té xuống đất đập đầu vào bồn tắm nữa.”

Đúng là đồ khốn, đồ khốn mà! Đã làm chuyện cầm thú với tôi vậy mà còn ung dung bình tĩnh như thế! Càng nghĩ càng thật bất công, vì thế tôi càng lúc càng mất bình tĩnh hơn!

Trong phòng tắm, mặt tôi đỏ bừng nhìn từng dấu vết trên người mình, vội vàng mở nước ấm kì cọ như vũ bão, mặc chỉnh tề mới dám đi ra ngoài. Lục Tuyển Chi cũng ăn mặc chỉn chu, thoải mái ngồi trên ghế sofa, nhìn vẻ mặt anh điềm nhiên bỗng tôi thở phào nhẹ nhõm, vậy cũng tốt, coi như ngày hôm qua không có xảy ra chuyện gì, dù sao việc này có nói ra thì ai nấy cũng đều cho tôi là thư ký muốn quyến rũ ông chủ, tiếng xấu hồ ly tinh này tôi gánh không nổi đâu.

Nghĩ thế, tôi cười tí tửng như mọi ngày, nịnh nọt chào hỏi, “Tổng giám đốc, buổi sáng tốt lành!”

Lục Tuyển Chi híp mắt nhìn tôi trong chốc lát, gật đầu, “Đúng thật rất tốt, ‘tối qua’ ngủ rất ngon.”

Thấy anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “tối qua”, tôi lạnh hết sống lưng, quyết đoán trả lời, “Đúng vậy, tối qua anh phát sốt, cả người nóng hừng hực, ngủ một giấc từ tối qua đến bây giờ mới dậy mà.”

Hiểu được ý tôi nói, vẻ mặt anh lạnh tanh, lườm tôi, đáp, “Anh cũng đâu có sốt đến đần độn, chuyện tối qua đều nhớ rất rõ ràng.”

“Tối qua? Tối qua đâu có xảy ra chuyện gì đâu, ha ha.” Tôi cười gượng hai tiếng, vội tránh ánh mắt nhìn thấu tim gan của anh, lảng sang chuyện khác, “Tổng giám đốc, hôm nay chúng ta phải trở về rồi, đã hết hành trình bảy ngày, chuyến bay sẽ khởi hành lúc 12 giờ trưa nay.”

Lục Tuyển Chi không trả lời câu hỏi của tôi, nhếch miệng vẫy tay gọi, “Hạ Diệp, em đến đây.”

Tôi tức khắc đề cao cảnh giác, lui về sau hai bước, trợn mắt lúng túng nhìn anh, “Để làm gì?”

Lục Tuyển Chi thấy phản ứng sợ sệt của tôi liền ngừng cười, nhíu mày nói tiếp, “Em sợ cái gì? Sợ anh nuốt chửng em sao?”

Nghe câu nói đó tôi lập tức nổi đoá, tất cả dây thần kinh đều đều bị kích thích, tóc dựng đứng, hai tay nắm lại thành nắm đấm, nổi điên hét toáng lên, “Anh muốn hỏi tôi sợ cái gì hả? Làm sao tôi không sợ cho được! Sau khi anh làm trò đồi bại cầm thú với tôi xong bảo sao tôi không sợ anh chứ? Tối qua không phải anh ở trên ghế sofa ăn sạch sành sanh tôi rồi sao?”

Anh ngẩn ra, ánh mắt hiện lên ý cười, nhướng mày hỏi, “Chứ không phải tối qua không hề có chuyện gì xảy ra sao hả?”

Tôi nói như đấm vào mặt mình, muốn chết ngay tức khắc, đây không phải gọi là chưa đánh đã khai sao, giờ có muốn giả bộ hồ đồ cũng không được nữa rồi! Mà nếu vì chuyện tối qua mà phải cuốn gói đi, thế thì tôi vừa thất thân lại mất việc làm, đúng là hoạ vô đơn chí mà!
Vẻ mặt Lục Tuyển Chi trở nên nghiêm túc, vẫy tay nói, “Hạ Diệp, anh thấy chúng ta có lẽ nên ngồi xuống nói chuyện với nhau.”

Thần kinh tôi càng căng thẳng hơn, “Tổng giám đốc, anh muốn nói chuyện gì?”

Anh nắm hai tay lại, ánh mắt trầm tĩnh, nghiêm mặt nói, “Anh thấy, trải qua buổi tối hôm qua, chúng ta không thể tiếp tục mối quan hệ trước đây được nữa.” Nói xong, anh ngừng lại, nhìn tôi đăm đăm, nói khẽ, “Em hiểu ý anh chứ?”

Quả nhiên là vậy! Tâm trạng tôi lập tức suy sụp, uể oải gật đầu, “Tổng giám đốc, tôi hiểu, tôi sẽ làm theo ý anh.”

Vẻ mặt Lục Tuyển Chi sung sướng, ánh mắt hiện lên sự ranh mãnh, “Rất tốt, thế em định làm gì?”

Tôi nghiêm trang cúi người, buồn bã cam đoan, “Tổng giám đốc, anh yên tâm, sau khi về công ty tôi sẽ đưa đơn xin từ chức, từ nay về sau sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa.”

Vừa đứng thẳng người lên, đã thấy vẻ mặt tươi cười của ông chủ Lục cứng đơ, dường như có một cơn gió lạnh thổi qua người, cả người tôi nổi hết da gà.

Lục Tuyển Chi trầm ngâm suy nghĩ nhìn tôi, giọng nói có vẻ như thất vọng và chán chường, “Hạ Diệp, em không thể nhìn từ góc độ khác mà suy nghĩ hay sao?”

Tôi mơ màng nhìn anh, góc độ suy nghĩ khác? Nhìn thế nào? Góc độ gì? Suy nghĩ gì? Chẳng lẽ tôi phải khóc la thảm thương kêu anh bồi thường sao? Thế nhưng chuyện hôm qua tôi có trách nhiệm rất lớn, làm sao mà kêu anh bồi thường được chứ! Huống chi với điều kiện của anh thì sợ gì không kiếm được phụ nữ, hoàn toàn không có lý do gì để ý đến một nhân viên quèn như tôi cả, nhìn từ góc độ nào tôi cũng thấy đuối lý!

Nhìn ánh mắt mông lung của tôi, Lục Tuyển Chi tức tối mắng, “Thu dọn đồ cho anh, trưa nay trở về công ty!”

Tôi nghi hoặc nhìn anh, nhỏ giọng hỏi, “Tổng giám đốc, chúng ta không nói chuyện sao?”

Anh, “Đừng nói chuyện với anh!”

Tôi, “Tại sao?”

Anh, “Lại nói chuyện với em thế nào anh cũng nhịn không được bóp chết em ngay tại chỗ.”

Tôi, “…”

Yên lặng buồn rầu trong chốc lát, tôi lặnh lẽ xoay người thu dọn hành lý, quả nhiên ông chủ Lục ghét cay ghét đắng chuyện xảy ra tối qua, bởi thế hận không thể bóp chết tôi rồi = =

Chuyến bay cất cánh vào giữa trưa, từ khi lên máy bay đến giờ, ông chủ Lục không nói với tôi một lời nào, vẻ mặt hầm hầm ngồi một đống ở đó, tôi buồn bực vô cùng, tuy anh là Vương lão ngũ điều kiện tốt vô cùng, nhưng chuyện đã xảy ra như vậy, người chịu thiệt thòi là tôi đây này, anh còn bày đặt tỏ ra ngang ngược như thế nữa!

Có lẽ bởi vì chuyến đi lần này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mặc dù chỉ mới đi bảy ngày ngắn ngủi, tôi lại nhớ nhà vô cùng, rất nhớ mẹ.

Sau khi máy bay hạ cánh, tôi uể oải lủi thủi về nhà, vừa mới mở cửa đã thấy mẹ đon đả tới đón, nhìn nụ cười hiền lành của mẹ, ánh mắt mừng rỡ, tôi cảm thấy ấm áp vô cùng, gia đình bao giờ cũng tốt cả!

Mẹ dang hai tay đi tới, vẻ mặt rất phấn khích, “Con gái ngoan, cuối cùng con cũng về rồi. Mẹ ngày nào cũng trông con về cả!”

Nhìn bà nhiệt tình đi tới, mũi tôi cay cay, xúc động dang tay ra đón, “Mẹ! Con cũng rất nhớ mẹ!”

Vừa dứt lời, mẹ thẳng thừng bỏ lơ tôi, chạy về túi hành lý, vui mừng khôn xiết lục lọi, “Cuối cùng cũng chờ được conmang đặc sản về rồi, mẹ nói với dì Lưu là con đi du lịch Quế Lâm với Tổng giám đốc công ty lớn, mà bà ấy đâu chịu tin, có mấy thứ đặc sản này rồi để xem bà ấy còn dám cãi nữa không!”

Hai tay duỗi ra trong không trung của tôi cứng ngắc, mẹ à, giờ phút này mẹ còn quan tâm đặc sản gì chứ, mẹ nên quan tâm con gái mẹ đây nè.

Có lẽ ông Trời đã nghe thấu lời kêu gọi của tôi, mẹ bỗng nhiên lấm lét đến gần, “Đúng rồi Hạ Diệp, nói thật cho mẹ nghe đi, con và ông chủ của con tiến triển đến đâu rồi hả?”

Tôi mất bình tĩnh, ấp úng trả lời, “Gì mà tiến triển đến đâu chứ?”

“Hai con không phải…” Vẻ mặt mẹ cười rất gian xảo, xen lẫn sự chờ mong, “Con cũng lớn rồi, tính đến chuyện kết hôn đi là vừa, đàn ông tốt bây giờ cũng không còn nhiều đâu.”

Kết hôn… Nói đùa gì vậy, nhớ đến vẻ mặt hắc ám của ông chủ Lục ngày hôm qua khiến tôi lạnh cả xương sống, nhìn thái độ anh căm thù tôi đến tận xương tuỷ, tốt nhất là tôi cuốn gói đi càng sớm càng tốt! Tôi thủng thẳng nói với mẹ, “Mẹ đừng có nghĩ lung tung, điều kiện Tổng giám đốc của con tốt như vậy làm sao để ý con chứ, con và anh ta không có quan hệ gì hết!”

Nụ cười trên mặt mẹ tắt ngấm, quắc mắt nhìn tôi vẻ như điều tra, “Thật sao?”

Tôi gật mạnh đầu, “Thật mà, mẹ là mẹ của con, con gạt mẹ làm gì?”

“Vậy sao.” Mẹ gật đầu, vẻ mặt thất vọng, sau khi suy nghĩ một chút bỗng dưng trừng mắt quát to lên, “Không sao cả! Đã không có gì hết thì con tiếp tục coi mắt cho mẹ, con trai dì Lý và chú Vương cũng không tệ, con gặp thử xem chọn được không, không được thì lại coi mắt tiếp, còn thiếu gì người sợ gì mà không chọn được người nào.”

“Con không muốn mà mẹ! Con không đi xem mắt đâu, mẹ tha cho con đi.” Nghe mẹ nói xong, tôi khóc lóc thảm thiết, hai người không quen biết lại cùng nhau ăn cơm, bối rối là chuyện bình thường, nghĩ lại tôi càng cảm thấy mình xui xẻo vô cùng, chẳng biết giải quyết thế nào, đúng thật đau đầu chết đi được*.

Mẹ cũng không hề giục tôi, chỉ vỗ vai tôi mà nói, “Vậy thì thôi, không đi xem mắt cũng được, cho con nửa tháng dẫn bạn trai về cho mẹ, không có vấn đề gì chứ?”

Tôi ỉu xìu, “Con có thể nói có vấn đề sao?”

Mẹ gật đầu, “Có thể, nghe nói con trai thứ hai của chú Vương rất thích con đó, hay là tối nay hai đứa đi ăn một bữa cơm tìm hiểu nhau đi.”

Tôi, “…”Nhận được tối hậu thư của mẹ, tôi nằm lăn tới lăn lui trên giường mãi không ngủ được, lòng não nề buồn phiền vô cùng tận, trong thời gian ngắn như vậy đi đâu kiếm bạn trai chứ?

Để có thể trong nửa tháng thành công tìm được bạn trai dẫn về ra mắt mẹ, tôi bắt đầu để mắt đến những anh chàng còn độc thân, bởi vì đó giờ cứ hễ tan sở là về thẳng nhà, trải qua bao đêm suy tính kỹ lưỡng, tôi quyết định thu thập thông tin, lựa chọn mấy đồng nghiệp nam trong công ty.

Hôm sau, tôi thức dậy sớm đi vào công ty, bất ngờ phát hiện tổng giám đốc Lục hôm nay còn đến sớm hơn cả tôi, yên lặng ngồi xem tài liệu ở bàn làm việc, thấy tôi đi vào thì chỉ ngước lên nhìn, sau đó lại dúi đầu tiếp tục công việc, ngay cả câu chào hỏi cũng chẳng nói.

Thái độ lạnh lùng như thế khiến tôi hơi buồn bã, phim truyền hình cũng hay chiếu như thế, quả nhiên đàn ông sau khi đã đạt được mục đích sẽ tỏ ra thờ ơ và rũ sạch mọi chuyện, Lục đại Boss à Lục đại Boss, anh sinh lòng ham muốn ăn uống no nê rồi không thèm tôi, không cần tôi nữa đúng không?

Tôi bực dọc nghĩ thầm, cũng lười chào hỏi anh, nhanh chóng thu dọn đống tài liệu lộn xộn trong văn phòng, dọn dẹp trong thời gian ngắn nhất, tôi ôm phần tài liệu cần sao lưu đi ra khỏi văn phòng.

Bên ngoài phòng làm việc, các đồng nghiệp đều ngồi ở bàn làm việc riêng của mỗi người, nghĩ đến mệnh lệnh của mẹ, tôi vô thức đưa mắt nhìn các đồng nghiệp nam khá đẹp trai, nếu muốn tìm đối tượng cho bản thân thì không thể nào lựa chọn sơ sài được, quen biết và hiểu nhau là điều rất quan trọng, việc hiện giờ tôi cần phải làm chính là tích cực làm quen càng nhiều đồng nghiệp nam càng tốt, tốt nhất là phải để lại ấn tượng tốt với họ.

Hạ quyết tâm, tội vội vàng đi pha ly cafe nóng, tươi cười như hoa đi về phía một đồng nghiệp nam, “Tiểu Lý, hôm nay công việc nặng nhọc quá ha, này, uống ly cafe để nâng cao tinh thần đi.”

“Thư ký Hạ?” Tiểu Lý ngạc nhiên, ngẩn người một lúc mới phản ứng, vừa nhận ly cafe vừa không ngớt lời cảm ơn.

Sau đó, anh ta tiếp tục đánh máy hùng hục, tôi đứng như trời trồng kế bên, nhất thời không biết nên làm gì, sự thật đã chứng minh, muốn bắt chuyện cũng cần phải có “chiêu”! Tôi hiện tại nên nói gì đây nhỉ?

Như cảm thấy tôi vẫn chưa đi, anh ta ngẩng đầu lên hỏi, “Thư ký Hạ, còn có chuyện gì sao?”

Tôi phản xạ có điều kiện gật đầu, “Đúng vậy, tôi còn có chuyện gì sao?”

Tiểu Lý, “…”

“Khục khục…” Tôi ho khan hai tiếng, vội vàng lảng sang chuyện khác, “Đúng rồi Tiểu Lý, trưa nay anh có rảnh không? Tôi vô công ty cũng được một thời gian rồi, chúng ta là đồng nghiệp đã lâu mà chưa từng đi ăn cơm chung ngày nào.”

Anh ta do dự nhìn tôi, vẻ mặt khó xử, nghĩ cả buổi mới gật đầu, “Được rồi.”

“Cứ quyết định vậy đi!” Tôi nhẹ nhàng thở ra, vỗ vỗ vai anh ta, hài lòng ôm tài liệu đi photo.

Đang đi bỗng đúng lúc đụng phải Lục tiểu đệ đang cầm đồ lau nhà, tay kia thì xách thùng nước từ toilet đi ra, tưởng cậu ta gặp tôi thì sẽ lại trốn như lần trước, ai ngờ là chạy xộc đến trước mặt tôi, cáu kỉnh gặng hỏi, “Cô và anh tôi xảy ra chuyện gì? Cãi nhau hay là chia tay rồi hả?”

Tôi lắc đầu thở dài, “Không có chia tay.” Tôi và Lục hồ ly chỉ có quan hệ ông chủ và thư ký, làm gì mà chia với tay chứ?

Lục Khiêm ra vẻ ta đây hiểu chuyện, “Vậy là cãi nhau?”

Tôi tiếp tục lắc đầu, “Không phải cãi nhau.” Anh là sếp của tôi, tôi nào dám cãi nhau với anh.

Vẻ mặt Lục Khiêm khó hiểu, “Nói thế là đã chia tay rồi hả?”

Tôi nhíu mày, “Không phải.”

Lục Khiêm hỏi tiếp, “Vậy thì cãi nhau?”

Tôi buồn bực, “Nói chung là không phải! Cậu muốn hỏi bao nhiêu lần hả?”

Lục Khiêm nổi nóng, “Tại vì tôi không biết nên mới hỏi, hai người rốt cục là đã chia tay hay là cãi nhau?”

Tôi, “…”

Nói đến đây tôi cũng ỉuxìu, Lục tiểu đệ à, chẳng lẽ cậu suy nghĩ bằng mông hả? Hỏi hai vấn đề, phủ nhận vấn đề này thì cũng cần phải khẳng định vấn đề kia sao? Chẳng muốn dong dài với thằng ngốc này nữa, tôi tiếp tục đi làm chuyện của mình, nhưng mà chưa được bao lâu thì đã nghe tiếng Lục tiểu đệ la oang oáng phía sau.

“Này, tôi chưa từng thấy anh trai tôi như thế, cả ngày không nói năng gì, cả người bần thần, liều mạng mà làm việc, như đang trút giận gì đó, lại giống như ngầm chịu đựng cái gì, cô rốt cục có làm chuyện gì quá đáng với anh tôi không hả?”

Nghe xong mấy lời này, tôi nổi khùng lên, không phải tôi làm gì quá đáng với Lục hồ ly, mà chính anh đã quá đáng với tôi, giờ ngược lại cậu ta còn chất vất tôi có làm gì quá đáng không, đúng thực sự là quá đáng mà !

Buổi sáng hôm nay, tôi hoá đau thương thành sức mạnh, xử lý hết công việc trong ngày, cố ý tranh thủ trước giờ nghỉ trưa đi tìm Tiểu Lý, nhưng vừa tới thì đã không thấy bóng dáng anh ta đâu.

Nhìn dáng vẻ anh ta trung thực thế chắc sẽ không cho tôi leo cây đâu hả? Tôi ngờ vực đi qua, chỉ vào cái ghế trống, hỏi đồng nghiệp nữ ngồi cách đó không xa, “Tiểu Lý đâu rồi?”

“Anh ta à?” Đồng nghiệp nữ đó vươn vai, vẻ mặt đồng cảm thở dài, “Bị Tổng giám đốc kêu đi phát truyền đơn rồi, anh ta cũng thật xui xẻo, công việc đang ngập đầu, buộc phải ngừng lại hết, đi làm công việc khổ sai như vậy, chắc tối nay không thức đến sáng để làm xong công việc cũng không được rồi.”

Tôi im lặng, buổi trưa hôm nay vừa hẹn anh ta, thì đã bị kêu đi phát truyền đơn rồi, sao lại trùng hợp như thế?

Hay là Tổng giám đốc cố ý làm vậy?

Bực! Có cần đuổi cùng giết tận vậy không? Lục Tuyển Chi tuổi trẻ tài cao, thiếu gia nhiều tiền nhiều của, tôi trèo cao không nổi, giờ tước mất cả cơ hội làm quen các đồng nghiệp nam của tôi, bộ anh mong tôi cô đơn cả đời này hả?

Ác độc, quá ác độc!

Vì thế, hôm nay tôi không thu hoạch được gì hết, để tỏ rõ sự kháng nghị của mình đối với sự chuyên chế độc tài của ông chủ Lục, sáng hôm sau tôi kiên nhẫn tìm tiếp đồng nghiệp khác, tiếp tục cố gắng làm quen với các thanh niên độc thân, để thành công tìm được đối tượng phù hợp dẫn về ra mắt mẹ!

Lần này tôi tính toán rất kỹ, tránh xảy ra tình huống như ngày hôm qua, tôi cố ý đi hỏi giám đốc Vương xem hôm nay có cần phát truyền đơn gì không, sau đó mới đi tìm đối tượng mới là Tiểu Vương, cũng giống như kế hoạch ngày hôm qua, trước tiên pha ly cafe hỏi han này nọ, sau đó thuận tiện hẹn nhau cùng ăn trưa.

Vốn tưởng không có tí sơ hở nào, thế mà giữa trưa tôi đến tìm Tiểu Vương, thì không thấy anh ta đâu. Tôi không hiểu, bèn hỏi cô đồng nghiệp hôm qua, “Cho tôi hỏi chút, Tiểu Vương đi đâu rồi?”

“Cô hỏi Tiểu Vương hả?” Đồng nghiệp đó lại tỏ vẻ cảm thông, “Cũng không biết anh ta dạo gần đây có phạm thái tuế không nữa, vừa rồi bị Tổng giám đốc gọi đi mua văn phòng phẩm rồi, từ cái bàn cái ghế cũng do anh ta phụ trách hết, chắc đi bảy tám chuyến mới chuyển xong hết đồ đạc, hôm nay chắc mệt bở hơi tai rồi đây.”

Tôi, “…”Mấy ngày kế tiếp, tôi lần lượt hẹn Tiểu Lưu, Tiểu Ngô, Tiểu Trương… Nhưng dù cho tôi có chuẩn bị trước kỹ đến cỡ nào, cuối cùng kết quả vẫn là bị cho leo cây, một tuần lễ trôi qua, vậy mà chẳng thể tìm hiểu một đồng nghiệp nam nào, nói chi đến phát triển tình cảm.

Hôm nay đến công ty sớm, tôi càng bị ngăn cản thì lại càng kiên trì chống lại ông chủ Lục độc tài chuyên chế, lúc đi qua hành lang, đúng lúc nghe thấy tiếng nói phát ra từ một văn phòng, tôi cũng chỉ vô ý nghe được thôi, mà càng nghe càng thấy hứng thú, tôi vô thức đi chậm lại.

“Nghe nói tháng sau tổng giám đốc sẽ tăng lương cho mọi người đó.”

Liền có tiếng người sung sướng kêu lên, “Vậy hả? Vậy thì tuyệt quá, mà cô nghe ai nói vậy? Thiệt hay giả?”

“Nghe giám đốc Vương bộ tài vụ nói, chắc không sai đâu.”

Nghe xong, tất cả mọi người đều phấn khích, văn phòng háo hức không thôi, nhưng bỗng nhiên tiếng một nam đồng nghiệp uể oải ca thán cất lên, “Tăng hay không tăng gì cũng được hết, giờ tôi chỉ hi vọng thư ký Hạ đừng có đến tìm tôi nữa.”

Thư ký Hạ? Không phải là tôi sao? Nghe những lời này tôi thiệt nổi nóng, đẩy cửa đi vào, hùng hổ trừng mắt anh ta, “Là đồng nghiệp bấy lâu nay, anh nói vậy đúng thật quá đáng mà, tôi tuyệt giao với anh!”

“Thật sao?”

Tôi vừa thốt ra, vẻ mặt anh đồng nghiệp kia liền tỏ ra vui mừng, dáng vẻ cứ như thể mong còn không được, điều càng đả kích hơn chính là, những đồng nghiệp khác lại nhìn anh ta vẻ đầy ngưỡng mộ!

Được rồi, ông chủ Lục anh thắng rồi, tôi không đánh lại anh, hiện giờ mọi đồng nghiệp nam trong công ty đều sợ tôi còn hơn sợ cọp, xem ra kế hoạch tìm bạn trai trong vòng nửa tháng đã hoàn toàn thất bại rồi.

Hôm nay hết giờ làm về đến nhà, mẹ cứ thúc giục tôi đi coi mắt, nghĩ đến hôm nay ở công ty bị đả kích, lại nghĩ đến thái độ lạnh lùng của ông chủ Lục mấy bữa nay, đầu tôi như muốn nổ tung, hờn dỗi đồng ý ngay, nhưng yêu cầu chỉ duy nhất lần này, sẽ không có lần sau nữa. Mẹ thấy tôi ngoan ngoãn nghe lời, miệng cười vỗ tay không ngớt, vội vàng đi liên hệ với mấy bà bạn già, nói là muốn tìm người tốt nhất, khẳng định phải cho tôi coi mắt một lần là phải chấm trúng.

Xưa đến giờ mẹ làm việc gì cũng rất quyết đoán, tối thứ hai đã sắp xếp xong đối tượng coi mắt, thời gian địa điểm cũng chuẩn bị xong, còn cố ý mua cho tôi bộ quần áo mới, hoàn toàn không cho tôi bất cứ cơ hội lật lọng nào.

Tuy là lúc trước thẳng thừng đồng ý, nhưng gần đến giờ hẹn, chưa có coi mắt mà tôi đã hối hận không thôi… Hạ Diệp, mày sao lại hồ đồ như thế, hai người hoàn toàn xa lạ không hiểu gì về đối phương bị người lớn sắp xếp coi mắt, cho dù chấm trúng thì sao, cuộc hôn nhân như thế còn ý nghĩa gì chứ?

Không được, nếu không có tình cảm thì làm sao mà hạnh phúc, tôi nhất định phải làm hỏng buổi coi mắt lần này! Chỉ cần đối phương thấy tôi chướng mắt, mẹ cũng sẽ không còn lý do gì buộc tôi lập gia đình nữa.

Đứng trước cửa nhà hàng, tôi hít sâu nhiều lần, điều tiết tốt cảm xúc rồi mới kiên định đi vào.

Cách bày trí của nhà hàng này cũng không tệ, chùm đènthuỷ tinh treo trên trần toả ra ánh sáng lung linh, tường sơn màu sáng càng khiến cả nhà hàng thêm sang trọng, chỗ đặt trước nằm ở cửa sổ sát đất, đã có một người đàn ông ngồi sẵn, tôi hít sâu một hơn ổn định tâm trạng, rồi mới chậm rãi đi qua bàn ngồi xuống đối diện người đàn ông đó.

Ngoài dự định đấy nhé, đối tượng xem mắt luận tướng mạo hay khí chất đều hoàn hảo ngoài dự kiến của tôi, xem ra chắc mẹ đã tốn nhiều công sức lắm đây, nhìn quần áo cũng có thể thấy anh ta rất biết ăn mặc, áo màu trắng kiểu Tôn Trung Sơn phối với quần tây ôm gọn đôi chân, khuôn mặt điển trai càng khiến người ta có cảm tình, vẻ mặt hiền lành, ánh mắt dịu dàng trong vắt như dòng suối, làm tôi cảm thấy anh ta giống như một thiên sứ, tuy là hình dung hơi quá, nhưng mà tôi chẳng tìm được từ nào thích hợp để miêu tả hết.

Tôi nhìn anh ta đăm đăm một lúc lâu, anh ta cũng không tỏ ra khó chịu, cứ để tôi quan sát, thân thiết mỉm cười hỏi, “Cô là cô Hạ?”

“À, đúng vậy.” Tôi chấn chỉnh tinh thần, lịch sự hỏi, “Anh là anh Hà?”

Anh ta hiển nhiên đã quá quen với kiểu giao tiếp thế này, vẻ mặt và giọng điệu vô cùng bình thản, “Xin chào, tôi là Hà Tiêu Nhiên, rất hân hạnh được biết cô.”

Tôi không quen với mấy chuyện này, ngây ngô cười gật đầu, “Ha ha, hân hạnh, hân hạnh.”

Anh ta nghiền ngẩm phản ứng của tôi, xoa xoa cằm, chợt lên tiếng, “Nếu như tôi đoán không sai, chắc hẳn đây là lần đầu cô Hạ đi coi mắt?”

Anh ta nhìn ra hả? Tôi hơi căng thẳng, “Đúng vậy, có chuyện gì sao?”

Hà Tiêu Nhiên lắc đầu, nhã nhặn cười trấn an, “Không cần căng thẳng vậy đâu, cô cứ thả lỏng đi. Nếu như đây là lần đầu cô đi coi mắt, tôi nghĩ tôi có thể cho cô một lời khuyên rất hữu ích.”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, “Lời khuyên gì?”

“À, là thế này.” Ánh mắt anh ta bình tĩnh thản nhiên nhìn tôi, ung dung ngồi dựa vào ghế, khoanh tay trước ngực, giọng nói nhẹ nhàng không kém phần nghiêm túc, “Tôi muốn nói cho cô biết kết luận việc coi mắt, đừng nghĩ rằng cái tốt càng ở phía sau, thật ra đối tượng coi mắt đầu tiên mới chính là lựa chọn tốt nhất, bởi vì theo lẽ thường thì càng về sau đối tượng càng tệ hơn, cho nên tôi khuyên cô nhanh chóng quyết định, đừng quá kén cá chọn canh, để tránh tương lai phải hối hận.”

Đối tượng coi mắt đầu tiên là lựa chọn tốt nhất? Tôi nghe đã hiểu, không phải ám chỉ tôi đừng kén cá chọn canh, anh ta chính là sự lựa chọn tốt nhất. Trời ạ… Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, mới gặp lần đầu tiên mà người ta đã động lòng với tôi, này cũng được sao! = =

Được rồi, tôi thừa nhận lòng tự trọng của một người phụ nữ đã nhận được sự thoả mãn rất lớn, sự tán thưởng của đàn ông quả nhiên là thuốc tiên, tâm trạng tôi tíc tắc đã tốt hơn rất nhiều, không kìm lòng được cứ cười toe toét.

Tuy đã nghe ra ám hiệu của anh ta, nhưng vẫn tỏ ra không tin kết luận coi mắt, “Đối tượng coi mắt về sau càng tệ hơn, cũng chưa chắc thế mà?”

Hà Tiêu Nhiên nhún vai, thở dài ngao ngán, “Đúng vậy, lúc trước cũng có người nói với tôi thế nhưng tôi cũng không tin, nhưng trải qua kinh nghiệm mà tôi tích luỹ được, đó chính là sự thật.”

Tôi bỗng nghĩ đến điều gì, vội hỏi, “Hôm nay là lần coi mắt đầu tiên của anh Hà sao?”

Anh ta nhìn tôi đắm đuối, “Cô là đối tượng xem mắt thứ tám của tôi.”

Tôi, “…”

Theo như ý anh ta nói, thông qua kinh nghiệm dày dặn, đối tượng xem mắt càng ngày càng tệ hơn, mà đây là lần thứ tám anh ta coi mắt, cũng có nghĩa là… Tôi chính là người tệ nhất trong tám người coi mắt sao?

Khốn !Quả nhiên đừng nhìn mặt bắt hình dong, người đàn ông này nhìn bề ngoài thì hiền lành, nhưng công lực công kích người khác đã đạt đến trình độ thượng thừa rồi, đầu tiên là ra đòn phủ đầu tôi, tôi vừa leo lên thiên đường tươi đẹp, giờ thì lại rơi tọt xuống địa ngục không đáy, đồng thời cảm tình tốt đẹp dành cho anh ta cũng tuột xuống vô hạn.

Đúng lúc một nhân viên phục vụ cầm thực đơn đi đến, cúi người đứng cạnh tôi, lịch sự hỏi, “Thưa cô, xin hỏi cô muốn dùng gì?”

Tuy là tôi cực không hài lòng với buổi coi mắt hôm nay, dù sao cũng đã đến, ăn xong bữa cơm rồi coi như xong, về nhà còn có gì đó báo cáo cho “mẹ đại nhân”, tôi nhận lấy thực đơn, nhìn lướt qua, sau đó ngẩng đầu nhìn phía đối diện rồi hỏi, “Anh Hà, anh có thích ăn cơm gà cà ri không?”

Anh ta hơi sững sờ, nở nụ cười như thiên thần, lịch sự lắc đầu, “Xin lỗi, tôi không thích ăn cà ri cho lắm…”

“Vậy phiền anh lấy hai phần cơm gà cà ri. Cám ơn.” Không đợi anh ta nói xong, tôi lập tức quay đầu nói với nhân viên phục vụ, cậu ta hơi ngạc nhiên, nhưng thấy ánh mắt kiên định của tôi cũng đành cầm thực đơn đi.

Từ đầu tôi đã muốn làm hỏng buổi coi mắt này, vì thế cũng chẳng ngại để lại ấn tượng xấu, đương nhiên cũng chẳng cần phải khách sáo gì hết. Anh Hà ngồi đối diện ngược lại vẫn bình thản, vẻ mặt “khẩu Phật tâm xà” có chút nghiền ngẫm nhìn tôi, không hề tỏ ra chút khó chịu nào.

Thật đúng sắm vai giả danh trí thức mà, được, anh ta cứ tiếp tục giả danh, tôi đây sẽ tiếp, coi thử bản mặt tươi cười của anh ta còn giương giương tự đắc được bao lâu.

Một lát sau, nhân viên phục vụ bưng khay tới, mang hai phần cơm gà cà ri lên, tôi trực tiếp nhận lấy khay, không khách sáo để luôn hai phần cơm trước mặt mình, cầm muỗng múc ăn ngon lành.

Trước mặt Hà Tiêu Nhiên thì trống không, anh ta hơi sửng sốt, chỉ vào một dĩa cơm còn lại, “Cái này…”

“À, cái này hả?” Tôi cũng không ngẩng đầu vẫn vùi đầu ăn cơm, nghiêm túc trả lời, “Tôi định sẽ gói lại mang về nhà, coi như thức ăn khuya ấy mà.”

“…”

Anh ta im lặng trong chốc lát, cũng không gọi món khác để ăn, chỉ cầm ly nước lọc kế bên lên uống, thích thú nhìn tôi đớp từng muỗng cơm lớn, bỗng nhiên lên tiếng, “Xem ra cô Hạ đây chắc cũng không phải tự nguyện đến coi mắt rồi.”

Tôi nguýt anh ta một cái, đương nhiên là không tự nguyện rồi! Tuy nhiên, lúc nãy anh ta nói là “cũng”, nói như vậy…. Tôi bèn hỏi, “Anh cũng bị buộc tới đây hả? Vậy thì tốt rồi, ăn xong bữa cơm này chúng ta đường ai nấy đi, sau này cũng chẳng ngại ngùng khi gặp nhau.”

Anh ta nhướng mày, thái độ hơi cay cú, “Cô Hạ đúng làngười sảng khoái… Đối mặt với một người đàn ông ưu tú như tôi, cô lại chẳng động lòng chút nào sao?”

Tôi ngẩn ra, đúng vậy, anh ta đúng là ưu tú thật, mà tôi cũng thuộc loại háo sắc vô độ, có lẽ là vì bên cạnh tôi còn có một người đàn ông còn ưu tú hơn anh ta nữa…

Nhớ đến Lục Tuyển Chi, tâm trạng tôi lại lần nữa sa sút, do đó, tiếp tục vùi đầu ăn cơm, bực bội múc muỗng thật to nhai lấy nhai để.

Thấy tôi uể oải không trả lời, Hà Tiêu Nhiên bỗng nhiên hào hứng, “Xem ra cô đúng thật không hề có ý gì với tôi, vậy chúng ta kết hôn đi!”

“Khục khục…” Tôi bị sặc ho sùa sụa, vừa uống nước vừa trừng mắt nhìn anh ta, “Kết hôn? Tôi và anh?”

“Đúng vậy.” Hà Tiêu Nhiên vẻ mặt rất nghiêm túc, trịnh trọng nói, “Cô không phải cũng bị gia đình thúc giục kết hôn sao? Đã hai chúng ta đều gặp phải vấn đề đó, cũng chẳng có hứng thú với đối phương, sau khi kết hôn chúng ta không ai can thiệp đời tư của ai, cả hai đều có tự do riêng, như vậy không tốt sao?”

Thì ra là ý định này! Nhận ra anh ta thích cuộc sống tự do, bài xích hôn nhân, mà bởi vì tôi không có tình ý gì với anh ta, sau khi kết hôn khẳng định sẽ không quản thúc anh ta, cho nên anh ta mới có thể làm gì thì làm như lúc còn độc thân?

Tôi lập tức nổi nóng, sống đến từng tuổi này, khó khăn lắm mới có người đàn ông cầu hôn tôi, thế mà lại xuất phát từ mục đích riêng, kêu tôi làm sao mà chịu nổi !

Nhìn ánh mắt mong chờ của Hà Tiêu Nhiên, tôi buông muỗng xuống, quyết đoán lắc đầu, “Anh đừng có mơ, tôi Hạ Diệp sẽ không tuỳ tiện kết hôn với một người đàn ông vô cùng tuỳ tiện.”

Nghe lời đánh giá khó chịu của tôi, anh ta cau mày, chân thành giải thích, “Cô Hạ, tôi tuyệt đối không phải là một người đàn ông tuỳ tiện, về điểm đó thì cô có thể yên tâm, tôi có thể dùng nhân cách đảm bảo.”

Tôi hoài nghi nhìn anh ta, dè dặt hỏi, “Anh xác định mình có nhân cách hả?”

Anh ta, “…”

“Ôi, trùng hợp vậy, cậu cũng tới đây ăn cơm hả?” Đột nhiên có giọng nói lanh lảnh ỏng ẹo cất lên, tôi vô thức nhìn qua, thì nhìn thấy một người phụ nữ trung niên dáng người bốc lửa, tướng mạo xinh đẹp, gương mặt trang điểm kỹ càng, mang giày cao gót, vẻ mặt tươi cười đi về phía này, ngồi xuống ghế cạnh Hà Tiêu Nhiên.

Hà Tiêu Nhiên ngạc nhiên khi thấy bà ta, sau đó cũng cười chào hỏi, “Là bà Lưu à, thật trùng hợp.”

“Có thể cũng không phải là trùng hợp, tôi đang muốn đi tìm cậu, không ngờ lại gặp được ở đây!” Bà ta cười ngọt ngào, vẻ mặt vui sướng giữ chặt ống tay Hà Tiêu Nhiên, “Nói cho cậu biết, tôi đã mang thai rồi! Cậu thật lợi hại nha, chồng tôi mấy năm nay không làm tôi mang thai được, thế mà mới có mười ngày thì cậu đã làm tôi mang thai rồi…”

Chẳng những lăng nhăng với phụ nữ có chồng, giờ lại còn có con nữa chứ! Đầu tôi như sắp nổ tung, tâm trạng đã không tốt lập tức bộc phát, vỗ mạnh cái bàn, thuận tay bưng ly nước trước mặt hắt vào mặt tên đàn ông thối tha ra vẻ đạo mạo kia.

Khó trách tên TV rất nhiều người lúc giận dữ đều rất thích hắt nước, hắt xong bỗng nhiên tôi cảm thấy sung sướng hơn rất nhiều, cũng chẳng muốn nhìn mặt tên cặn bã đó, tôi lấy túi đi thẳng ra khỏi nhà hàng.

“Này này, cô làm cái gì vậy?” Tiếng thét chói tai của bà Lưu vang lên sau lưng, chân tay luống cuống, miệng lẩm bẩm, “Bác sĩ Hà, anh không sao chứ? Nhìn anh ướt hết trơn rồi nè, cô ta có bị thần kinh không thế?”

Vừa đi ra nhà hàng, đã nghe thấy tiếng la với theo sau lưng, “Cô Hạ, cô chờ một chút, tôi nghĩ cô đã hiểu lầm rồi.”

Tay tôi bị xiết chặt, là Hà Tiêu Nhiên đuổi theo kéo lại, tôi lạnh lùng nhìn anh ta, “Đã hiểu lầm?”

Vẻ mặt anh ta nghiêm túc, “Tôi là bác sĩ phụ khoa.”

Tôi, “…”

Anh ta, “Trước đây không lâu, tôi chữa hết bệnh vô sinh của bà Lưu.”

Tôi, “… = =”

Trời ơi là trời! Này là hiểu lầm lớn rồi, bà Lưu nói chuyện sao không rõ ràng tí nào thế? Không ngờ bề ngoài Hà Tiêu Nhiên nhìn như thiên thần, khôgn ngờ nghề nghiệp của anh ta cũng là “thiên thần áo trắng”!

Cũng may lúc đó điện thoại của Hà Tiêu Nhiên reo lên, làm tôi bớt xấu hổ, tiếp xong điện thoại, anh ta nghiền ngẫm nhìn tôi một lúc, bỗng nhiên đề nghị đưa tôi về, vốn không có ý định tiếp xúc quá nhiều với anh ta, nhưng chính tôi vừa mới hiểu lầm anh ta, cự tuyệt nữa thì không tốt.

Trên đường đi tôi một mực không nói chuyện, mãi cho đến trước cổng cư xá, xuống khỏi xe, tôi hổ thẹn không dám nhìn thẳng mặt anh ta, chắp hai tay trước ngực, chân thành xin lỗi, “Vừa rồi… thật sự xin lỗi.”

Anh ta gật đầu, “Đúng vậy, cô rất có lỗi với tôi, trước mặt nhiều người lại hắt nước vào mặt tôi, tôi lớn đến từng tuổi này lần đầu tiên bị người ta làm thế.”

Tôi im lặng, trong mấy tình huống thế này, không phải ai cũng khoan dung tha thứ nói không có sao ư?

Thấy tôi im lặng, anh ta vỗ vai tôi, cười thân thiết đáp, “Đã cảm thấy có lỗi với tôi, vậy thì suy nghĩ lại chuyện kết hôn của hai ta đi.”

Nói xong cũng không đợi tôi trả lời, lập tức lên xe, tôi sững sờ nhìn anh ta ung dung rời đi.

Làm gì chạy trốn nhanh vậy, sợ tôi lại cự tuyệt nữa hả? Bộ nghĩ qua vài ngày, tôi sẽ đồng ý chuyện kết hôn hoang đường này sao? Nhưng mà cũng không nhất định… Gần đây mẹ cứ hối thúc, nếu như thật sự không thể tìm được đối tượng thích hợp, thì không tới phiên tôi không đồng ý, dù sao điều kiện của Hà Tiêu Nhiên cũng không tệ…

Ngẩn người đứng ở đó một lúc, tôi xoay đi định vào nhà, chợt có bóng đen lù lù đi tới ở phía trước, làm tôi sợ phát khiếp lui về sau mấy bước, suýt tí nữa là ngã sõng xoài xuống đất, may mắn eo được ôm chặt, tay ai đó kéo tôi lại, lúc bình tĩnh lại thì cả người tôi đã lọt thõm trong khuôn ngực rắn chắc âm ấm.

Hoảng hồn ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt điển trai quen thuộc kia, tôi càng sợ hơn, kinh ngạc hô lên, “Tổng giám đốc?”
Cả người Lục Tuyển Chi toát ra hơi lạnh, dường như anh đã đứng trong trời gió lạnh đã lâu, nhưng vẻ mặt anh lúc này thì còn lạnh lùng hơn bao giờ hết, “Đi đâu?”

Tôi cực kỳ sợ hãi, chân vô thức lùi về sau hai bước, trung thực trả lời, “Coi… coi mắt.”

Anh nghe xong liền cười khẩy, chầm chậm gật đầu, “Được lắm.” Nói xong, bỗng nhiên bước tới gần, giọngđiệu chứa đầy sự trào phúng, “Coi mắt nói chuyện vừa thấy đã yêu, tiến triển nhanh đến nỗi bàn chuyện kết hôn rồi sao hả?”

Đối diện với ánh mắt chất vấn, tôi đột nhiên cảm thấy áp lực rất lớn, vội lảng sang chuyện khác, “Tổng giám đốc, đã trễ thế này, anh còn tìm tôi có chuyện gì không…”

Sắc mặt anh càng bí xị, mắt nhìn tôi mải miết, “Em cảm thấy một người đàn ông đêm hôm khuya khoắt đứng chờ một cô gái dưới nhà của cô ấy, còn có thể vì chuyện gì?”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ, theo lẽ thường mà nói, ban đêm ban hôm gió thổi lồng lồng đứng chờ một người, có nghĩa là người đàn ông này có tình cảm sâu sắc với cô gái đó… Tình cảm? Nhưng bây giờ người đàn ông tuyệt vời đó lại chính là Lục Tuyển Chi, mà cô gái bình thường đó lại là tôi… Tôi thật sự không can đảm nghĩ theo lẽ thường đó.

Thấy tôi do dự, ông chủ Lục bỗng nhiên nổi nóng, quát to lên, “Được rồi, em đi đi, anh không muốn nhìn thấy em nữa.”

“À mà… đây là nhà của tôi mà…” Tôi lí nhí nhắc nhở, nhìn ánh mắt ủ rũ buồn rầu của anh, tôi lập tức thoả hiệp, “Được, tôi đi, tôi đi là được!”

Tôi ảo não liếc anh một cái, lê bước đi thẳng vào nhà, nhưng đi chưa được hai bước, cảm giác sau lưng có người đi tới, tôi còn chưa kịp phản ứng thì cả người bị anh kéo ghì, lưng áp vào ngực anh. Lục Tuyển Chi ôm tôi từ phía sau, hơi thở nóng ấm của anh vờn quanh tai.

Tôi nhất thời không biết làm sao, hạ giọng hỏi, “Tổng giám đốc?”

Anh vùi mặt vào cổ tôi, cất tiếng nói, giọng nói thấp thoáng có chút buồn bã pha lẫn thất vọng, “Anh sao lại ngu ngốc như vậy chứ, lại đi thích một cô gái ngu ngốc như em.”

Cái gì thế, lời này nghe như anh đang mắng chính anh, nhưng trên thực tế chính là mắng tôi ngu ngốc! Tức!

Không đúng… Anh mới vừa nói thích cái gì? Anh thích tôi? Tôi nhanh nhẩu hiểu ra, trong lòng bỗng trào dâng nỗi vui sướng khôn cùng, đây là lần thứ hai anh nói thích tôi, lần đầu tiên là đêm đó ở khách sạn… Người ta nói đừng tin lời đàn ông khi ở trên giường, tôi nghe vui thì có vui nhưng cũng không tin mấy, thế nhưng khoảng khắc này thì lại không giống thế… Lúc này đây anh thổ lộ trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo, vậy thì, tôi có thể tin được không?

Tôi chậm rãi xoay người, dè dặt nhìn vẻ mặt anh, “Tổng giám đốc, anh nói thật sao?”

Lục Tuyển Chi cau mày, vẻ mặt “rèn sắt không thành” vỗ vào trán tôi, “Em đúng là cô gái đầu bã đậu mà!”

Thái độ của anh không giống như đang đùa giỡn, lòng tôi chợt dâng lên niềm xúc cảm ngọt ngào, nhưng vẫn hoài nghi, bèn hỏi, “Tôi không hiểu, anh thích tôi ở điểm nào?”

Bình thường trong tình huống thế này, chắc hẳn phải tâng bốc ưu điểm, đưa tôi lên chín tầng mây, thế mà anh lại tỏ ra dửng dưng, “Đúng vậy, rốt cục em có điểm nào đáng để anh thích chứ.”

Cái này cũng có thể coi là phản ứng hả? Chẳng lẽ tôi thực sự không có ưu điểm nào sao? Tôi rầu rĩ cau mày lại, nghĩ rồi lại nghĩ, sau đó hỏi, “Anh cảm thấy thân hình tôi thế nào?”

Anh nhìn nhìn tôi, trả lời không chút do dự, “Hình chữ S.”

Vẻ mặt tôi lập tức sáng lán rạng rỡ, phấn khích reo lên, “Anh thật sự cảm thấy thân hình tôi có đường cong hả?”

Anh im lặng một giây, sau đó nói một câu giết người không cần dao, “Ý anh nói là bụng của em.”

Tôi, “…”

Tôi cúi đầu nhéo nhéo bụng mình, quả nhiên phần thịt chằng chịt tạo thành chữ S, cái người này tinh mắt thật mà, cũng độc mồm vô cùng!

Tôi lại hỏi tiếp, “Vậy anh thấy em thế nào?”

Anh trịnh trọng đáp, “Rất thích hợp lấy về nhà làm vợ.”

Nghe xong lời này, tôi lâng lâng như bay trên mây, kìm lòng không đặng ỏng ẹo nói, “Coi anh nói kìa, tôi làm gì tốt đến thế…”

Giọng nói anh nghe như rất thích thú, “Em hiểu lầm rồi, ý anh là chồng em không cần lo lắng bị cắm sừng.”

Tôi, “…”

Ngay lúc tôi bực tức nghẹn họng không nói được lời nào, Lục Tuyển Chi bỗng sờ đầu tôi và nói, “Đi thôi, cùng anh về.”

Tôi sững sờ, ngạc nhiên hỏi, “Về? Nhà của anh?”

Anh híp mắt nhìn tôi, từ tốn nói, “Anh đã đứng đây chờ em ba tiếng mười lăm phút.”

Tôi gật đầu, đon đả quan tâm, “Tổng giám đốc anh cực khổ rồi, mau mau về nhà nghỉ ngơi đi.”

Anh ôn tồn nói tiếp, “Anh còn chưa ăn cơm chiều.”

“Anh đừng nói là muốn tôi nấu cơm cho anh ăn nha?” Tôi lừng khừng hỏi, thấy ánh mắt kiên định của Lục hồ ly, tôi rầu rĩ lắc đầu liên tục, “Không được, giờ trễ quá rồi, mẹ của tôi chắc chắn không cho phép đâu.”

“Vậy sao?” Lục Tuyển Chi nhướng mày, lấy điện thoại di động ra gọi, tôi linh tính có gì đó không ổn, đúng thật lát sau đã nghe thấy anh hô, “Chào bác gái.”

Bên kia điện thoại truyền đến giọng của mẹ, “Là Tiểu Lục hả, còn tìm Hạ Diệp à? Thật không đúng lúc, nó tối nay ra ngoài ăn cơm rồi, giờ còn chưa thấy về nữa.”

Lục Tuyển Chi liếc mắt nhìn tôi, thản nhiên nói, “Dạ không phải đâu bác gái, giờ Hạ Diệp đang ở chỗ con.”

“Hả? Hai con đang ở cùng nhau sao?” Mẹ kinh ngạc la lên, tôi lo lắng lập tức bước tới xua tay với Lục Tuyển Chi, mong anh đừng nói ra quan hệ của tôi và anh, nếu không mẹ mà biết tôi gạt mẹ, thế nào cũng thịt tôi cho xem. Lục Tuyển Chi hiểu rõ gật đầu, chợt cười nham hiểm, tay trỏ chỉ vào má trái của mình. Tôi bực dọc trừng mắt anh, thiệt là, lúc này còn đòi điều kiện nữa chứ, tôi cũng bất chấp, lập tức nhanh chóng hôn lên má anh một cái.

Lục Tuyển Chi nhướng mày tỏ ra vui vẻ, bình thản trả lời điện thoại, “À, là thế này, con tìm Hạ Diệp có chuyện công ty cần giải quyết. Hơn nữa, công ty có một vài tài liệu cần phải làm gấp, cần có người ở lại làm ca đêm, con liền nghĩ đến Hạ Diệp có thể đảm nhiệm, không biết bác có đồng ý không?”

Giọng mẹ bên kia điện thoại tỏ ra quyết đoán, “Vậy sao được, Hạ Diệp nhà bác rất ham ngủ, không thể thức đêm được đâu.”

Giọng Lục Tuyển Chi hơi thất vọng, “Vậy thôi được, làm phiền bác gái rồi, để còn tìm người khác vậy.” Tôi nghe xong mà mừng rớm nước mắt, nhưng cũng nghi ngờ sao anh lại dễ bó tay như thế, thấy anh định cúp điện thoại, vừa lầu bầu nói, “Đúng rồi, công ty hình như có quy định, đồng nghiệp nào tự nguyện làm ca đêm thì sẽ có tiền thưởng cuối năm…”

“A, khoan, khoan đã…!” Mẹ đột nhiên la toánglên, giọng điệu xoay chuyển 180 độ, “Cái kia… Tiểu Lục à, bác chợt nhớ ra dạo gần đây Hạ Diệp nội bài tiết mất cân bằng, tối nào cũng mất ngủ, ngủ không được, nó mà trực ca đêm là phù hợp nhất đó!”

Tôi, “…”

Mẹ, con lúc nào nội tiết mất cân bằng thế, mới lúc nãy còn kiên quyết, giờ thấy tiền lại sáng mắt! Tôi và mẹ chẳng hề giống nhau tí nào! Tôi khẳng định không phải do mẹ sinh ra đấy!

Cúp điện thoại, Lục Tuyển Chi cười như không cười nhìn tôi, tâm trạng vui sướng mở miệng nói, “Đây là lần thứ hai em chủ động hôn anh.”

Tôi bực bội cãi lại, “Cái gì mà chủ động, rõ ràng chính anh uy hiếp tôi thì có!”

Anh nhún vai, “Anh uy hiếp em lúc nào thế?”

Tôi trừng mắt liếc anh, bắt chước anh chỉ chỉ vào mặt mình, “Anh lúc nãy làm thế này nè, đây nè!”

Đôi mắt đen huyền của anh càng hiện lên sự vui sướng, “Ý anh muốn nói với em, má trái của em có dính gì đó.”

Tôi ngẩn người, đưa tay sờ, đúng là dính chút bụi.

Má ơi! Lại hiểu sai nữa rồi!

Ngồi lên xe ông chủ Lục đi thẳng về nhà anh, ra khỏi thang máy anh lấy chìa khoá ra mở cửa, đúng lúc cửa căn hộ đối diện mở ra, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu hồng nộn ló ra, chính là Tiểu Nghệ lần trước chọc tôi suýt ói máu gần chết!

Không ngờ nó vừa thấy tôi là hai mắt sáng rỡ, hết sức phấn khởi, bổ nhào đến người tôi, nắm chặt áo tôi y như ân nhân cứu mạng, “Chị Hạ Diệp, em đợi chị bữa giờ rồi, cuối cùng chị đã đến!”

Tôi vô cùng đề phòng thằng oắt con này, cảnh giác gỡ tay nó ra, dè chừng hỏi, “Em chờ chị làm gì? Có chuyện gì không?”

Thấy phản ứng tôi thế, mặt nó hơi buồn, bĩu môi, ánh mắt rất chân thành nhìn tôi và nói, “Em tham gia lớp huấn luyện tạo hình mỹ thuật, cô giáo kêu chúng em vẽ chân dung một người, chị Hạ Diệp, chị có thể cho em vẽ chị không?”

Tôi khó hiểu hỏi nó, “Tại sao lại vẽ chị?”

Nó nói ngon nói ngọt, “Bởi vì chị Hạ Diệp tạo cảm hứng sáng tạo cho em.”

“…” Tôi im lặng, tôi trở thành nguồn cảm hứng sáng tạo cho nó sao? Sao tôi tận bây giờ không biết mình lại có tác dụng lớn đến vậy?

Cuối cùng không thể chống lại ánh mắt nài nỉ đáng yêu như thiên thần của Tiểu Nghệ, tôi đồng ý cho nó vẽ mình, thấy tôi gật đầu, nó hấp tấp đi lấy công cụ vẽ tranh, cùng đi tôi đi vào nhà, vừa chăm chú nhìn tôi, vừa chăm chú vẽ.

Lục Tuyển Chi yên lặng ngồi một bên nhìn hai chúng tôi, ánh mắt không giống như mọi ngày, có gì đó yêu thương và tha thiết, ánh mắt ấy lại khiến tôi liên tưởng đến hình mẫu người đàn ông của gia đình, dịu dàng yêu thương ở bên cạnh vợ và con của mình…

Nghĩ tới đây, tôi nóng ran cả mặt, suy nghĩ bay bổng khắp chốn nào, càng tưởng tượng lại càng chìm đắm trong đó.

Thất thần mông lung suy nghĩ không biết bao lâu, thì nghe Tiểu Nghệ quát to một tiếng, “Vẽ xong rồi!”

Tôi giật mình phục hồi tinh thần, thấy nó cầm bức tranh nhảy dựng lên, khuôn mặt ngây thơ cười phấn khích, “Chị Hạ Diệp, em rất có lòng tin bức tranh này của em sẽ đứng nhất lớp!”

Tôi nghe nó nói mà mở cờ trong bụng, miệng vô thức cười tươi, giả vờ liếc nó, “Nghe em nói vậy chắc bức tranh vẽ chị đẹp lắm phải không?”

Tiểu Nghệ lém lỉnh nhìn tôi, “Dù sao hôm nay em cũng cám chị, chị, anh, em đi về đây, không quấy rầy thế giới hai người.”

Lúc Tiểu Nghệ sắp đóng cửa đi, tôi sực nhớ, tò mò hỏi nó, “Đúng rồi, kỳ này cô giáo em ra đề gì thế?”

Hai mắt nó mở to nhìn tôi đăm đăm, giọng nói vẫn ngây thơ đáng yêu vô số tội, “Cô giáo dạy chúng em không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, không chỉ vẽ người đẹp mà bỏ qua người không đẹp, cho nên đề lần này chính là: người xấu nhất thế giới.”

Tôi, “…”



Hãy dành 1 phút để đọc phần này:

Mấy hôm nay, đọc comment của một số bạn, mình đã quyết định sẽ chỉnh sửa lại phần thông báo trong WordPress và post thêm vào phần đó câu:

“Từ lúc có những comment khiếm nhã hối truyện, và bảo post truyện chậm quá, nản quá, không muốn đọc nữa…thì mình bắt đầu kỵ ai hối truyện, và cũng đã lười reply những comment đó… Hối có thể hối, có thể hỏi mình chừng nào post truyện, chừng nào ra cháp mới, biết rằng các bạn ngóng truyện cũng như mọi người ngóng tiền lương hàng tháng vậy, nhưng hãy hỏi theo cách người có văn hoá, chứ đừng dùng cách nói khiếm nhã, không đầu không đuôi, chửi tục, đến cả bảo lâu quá nên nản… Nản thì các bạn có thể drop truyện, k đọc nữa, đợi hoàn rồi đọc, không thì đọc convert hoặc tự edit rồi tự để bản thân đọc, chứ bạn có gia đình, tôi đây cũng có gia đình, bạn đi làm, tôi cũng đi làm, bạn thích đi chơi, tôi đây cũng thích đi chơi, không phải lúc nào cũng kè kè laptop mà ngồi edit suốt ngày… Đừng chỉ nghĩ cho bản thân, nghĩ đến người khác một chút cũng không mất bao nhiêu tiền, bao nhiêu thời gian cả.”

Yup… mình đang rất ức chế !

Và mình đã kị ai hỏi truyện sao ra lâu quá… và các bạn hãy hạn chế hỏi mình câu đó, vì mình ức chế quá mình hay reply theo cách nói hơi khó chịu, thế thì lúc đó lại mất lòng nhau, việc đó chẳng đáng để chúng ta phải mất tình cảm cả Sau khi cửa khép lại, bóng dáng Tiểu Nghệ biến khỏi tầm mắt, hai tay tôi nắm chặt lại, ánh mắt hừng hực lửa giận, hừ! Nếu không phải thằng nhóc con đó chạy nhanh, nếu không tôi sẽ giống như mẹ của Shin bút chì xông tới đánh nó nhừ tử, cốc lên đầu nó sưng hai cục chù vù !


Lục Tuyển Chi cười nhạt nhìn tôi, thân mật vuốt đầu tôi, “Sao thế, mới có chút xíu đả kích mà đã giận vậy sao?”

Tôi tức tối lườm anh, “Cái này mà gọi là chút xíu đả kích hả? Nếu có người nói với anh như thế, anh không giận hả?”

Anh nhún vai, từ tốn nói, “Chưa từng có ai nói với anh như thế, nhưng em thì khác, ba ngày hai bữa bị đả kích một lần, anh còn tưởng rằng qua nhiều gọt giũa em bách độc bất xâm rồi chứ, xem ra, sức chịu đựng của em cần phải được rèn luyện nhiều đây.”

Gì thế này! Bản thân anh ưu tú không ai chê câu nào, cho nên chẳng lo lắng băn khoăn gì cả, còn tôi thì phải rèn giũa tăng sức chịu đựng lên đúng không?

Trời ơi, tức chết đi mà! Tôi hậm hực liếc anh, xoay người đi thẳng vào bếp, sau lưng tiếng cười sung sướng của người nào đó vang vọng khắp nhà.

Tốc chiến tốc thắng, tôi đi vào nhà bếp đeo tạp dề bắt đầu nấu cơm,nhưng lúc mở tủ lạnh ra coi thì chỉ có một chút đồ ăn mà thôi, chỉ có mấy quả cà chua, rau và một ít trứng gà, may mắn là trong tủ còn mì, ít nhất cũng đủ làm một tô mì trứng gà cà chua.

Nhưng vừa mới đặt nồi lên bếp chuẩn bị nấu nước, cảm thấy sau lưng có hơi thở quen thuộc tới gần, tôi vô thức xoay người, vừa vặn đụng vào lồng ngực rắn chắc của Lục hồ ly, chưa kịp định thần lại thì anh đã duỗi hai tay ghì chặt eo tôi, trước mắt từ từ tối sầm lại, đôi môi nóng ran cả lên, đầu óc của tôi như quả bom nổ vang lên uỳnh uỳnh.

Anh hôn rất tha thiết rất chân thành, nhẹ nhàng nhắm hai mắt, hàng lông mi dài rủ xuống, dịu dàng hôn đôi môi tôi, nụ hôn như mật ngọt, khiến tôi không tự chủ được mà đắm chìm trong đê mê, trong tíc tắc tôi cảm thấy mình như cô bé lọ lem đã tìm được chàng hoàng tử đời mình, hưởng thụ niềm hạnh phúc may mắn này, ngây ngất trong câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp, tôi dần dần đáp lại nụ hôn của anh.

Không biết qua bao lâu, Lục Tuyển Chi cuối cùng buông tôi ra, tôi thở nhẹ tựa đầu vào ngực anh, đầu óc vẫn còn mông lung, ánh mắt mơ màng nhìn anh, khẽ gọi, “Tổng giám đốc?”

Không biết có phải dáng vẻ tôi lúc này kích thích anh hay sao mà hai mắt anh nhìn tôi đắm đuối, bỗng nhiên bồng tôi lên, muốn đi ra khỏi nhà bếp.

Tôi lập tức tỉnh táo, rống lên, “Anh làm gì vậy? Không phải nói đói bụng sao? Em còn chưa nấu cơm xong mà…”

Anh rủ đôi mắt đen láy nhìn tôi chăm chú, như thể muốn cuốn tôi vào trong ánh mắt sâu thẳm như biển đó, cất tiếng nói, “Đúng, anh đói bụng, đã đói mấy ngày liền rồi.”

Lúc đang nói chuyện, dưới người của tôi có gì đó mềm mềm, thì ra là đã nằm trên giường rồi, ngay sau đó cả người bị đè lên, hơi thở anh phả từng hơi trên mặt tôi, tôi bối rối kêu lên, “Tổng giám đốc, không thể… Em cự tuyệt quan hệ trước hôn nhân…”

Lục Tuyển Chi cười khẽ, bờ môi anh kề sát tai tôi, cất tiếng nói mang theo hơi thở ấm áp, “Không phải đã quan hệ rồi sao? Một lần hay hai lần cũng chẳng khác nhau mấy.”

Tôi sững sờ nghĩ nghĩ, đúng vậy, rất hợp lý, một lần hay hai lần cũng không khác nhau mấy…

Trong lúc tôi ngớ người suy nghĩ, anh đã cúi người XXOO, đầu óc tôi lập tức trống rỗng, hoàn toàn mất đi ý thức.

Sáng sớm hôm sau thức dậy, rèm cửa he hé có thể nhìn thấy sắc trời sáng bừng, ánh nắng rọi qua tấm màn trên cửa số sát đất chiếu loang lổ xuống mặt đất, chung quanh yên ắng chỉ còn nghe thấy hơi thở phập phồng, tôi ôm mền nằm co ro ở góc giường, nhìn khuôn mặt điềm tĩnh đang ngủ say của Lục Tuyển Chi, nhớ đến tối qua mà lệ rơi đầy mặt, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu, bị ăn bị ăn lại bị ăn sạch sành sanh…

Nếu như lần đầu tiên thì còn có thể tự an ủi bản thân là ngoài ý muốn, nhưng lúc này đây phải biện bạch thế nào? Sự thành rành rành trước mắt, tôi thật sự đã trở thành tình nhân của ông chủ rồi!

Chuyện này nhất quyết không thể để mẹ biết được, vả lại cũng không thể để đám đồng nghiệp trong công ty biết, nếu không tôi sẽ chết mất xác ngay… Nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Lục Tuyển Chi, tôi giận vô cùng, Hạ Diệp tôi vốn là một thanh niên hăng hái, hiện tại lại bị vùi dập biến thành tình nhân của Lục hồ ly!

Trấn tĩnh cảm xúc đau lòng, tôi rón rén bước xuống giường, y như ăn trộm lén la lén lút nhặt quần áo trên mặt đất mặc vào, xong rồi còn lén nhìn ai đó đang ngủ trên giường, vẫn đang ngủ rất say, xem ra tối qua thật sự rất mệt rồi… Cũng đúng thôi, tối qua hết XX lại OO, không mệt chết mới lạ!

Mới nghĩ thế thôi mà mặt tôi nóng rần lên, vội vội vàng vàng lấy túi rón ra rón rén đi tới cửa, nhẹ nhàng mở cửa ra, thừa dịp Lục Tuyển Chi còn chưa tỉnh dậy phải trốn khỏi hang sói ngay.

Lê lết tấm thân lẫn xương sống, lưng rồi chân nhức mỏi về nhà, tôi lên thẳng phòng ngã xuống giường ngủ ngay, mẹ cứ tưởng tôi trực ca đêm cực nhọc, không có đến làm phiền tôi, vì thế tôi đánh một giấc ngon lành thẳng đến chiều.

“Pằng păng pa lăng, pằng păng pa lăng, pằng păng pằng păng pằng păng pa lăng…”

Tiếng chuông quen thuộc đánh thức tôi dậy, mơ mơ màng màng, mắt nhắm mắt mở nghe điện thoại, “Alo?”

“Hạ Diệp, nghe giọng mày ngái ngủ quá vậy, bộ mày đang ngủ hả?” Ngải Lị la toáng lên ở đầu dây bên kia, tiếng la oang oáng khiến tôi tỉnh ngay tức khắc.

Tôi ngáp dài một cái, uể oải hỏi, “Tối qua tăng ca, giờ phải ngủ bù, mày gọi tao chi thế, có gì không?”

Nó nghe xong còn rống to hơn, bất mãn hô, “Con quỷ, không có gì thì không thể tìm mày hả? Lâu rồi không gặp mày, mau lăn xuống giường, chị em mình đi dạo phố!”

Tôi ngẫm nghĩ, khoảng thời gian này không phải cùng đi công tác với Lục Tuyển Chi thì cũng ở chung với nhau, đúng là lâu rồi không có cùng chị em tốt của tôi dạo phố mua sắm, nghĩ thế, tôi hẹn địa điểm với Ngải Lị, sau đó thong thả rời giường thay quần áo.

Ngay lúc tôi định bước ra khỏi cửa, chuông điện thoại reo lên, người gọi lần này là Lục Tuyển Chi. Nhớ đến chuyện xảy ra tối hôm qua, tôi lập tức thấy xấu hổ và bực bội, không dám đối mặt với anh, do dự nhìn màn hình cứ chớp tắt liên tục, nên nghe hay là giả bộ không nghe thấy? Chuông điện thoại cứ vang lên liên hồi, lúc tôi định bắt máy thì tiếng chuông chợt ngừng, tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng mấy giây sau, điện thoại lại vang lên lần nữa, lần này tôi quyết đoán nghe, “Alo, chào Tổng giám đốc!”

Giọng Lục Tuyển Chi khó chịu, “Sao lâu vậy mới nghe?”

Tôi tức thì khúm núm xin lỗi, “À… Xin lỗi, nãy giờ em ngủ.”

Giọng điệu anh vẫn lạnh như băng, tra hỏi tôi, “Là ngủ hay là không muốn nghe điện thoại của anh?”

Có cần hỏi thẳng vậy không! Tôi cáu kỉnh, hùng hổ chỉ trích, cả giận nói, “Nếu không phải tại chuyện tốt hôm qua anh làm, em có cần hôm nay mệt mỏi ngủ cả ngày sao?”

Lục Tuyển Chi dường như ngớ ra, mây đen lập tức biến mất, thay vào đó là trời xanh quang đãng, cười khẽ, “Được rồi, là lỗi của anh, lần sau anh sẽ kiềm chế lại.”

Lần sau? Còn lần sau nữa hả? Tôi trừng to mắt, mặt đỏ lên, vội kiếm chuyện khác nói, “À, à… Giờ em muốn ra ngoài dạo phố, Tổng giám đốc, anh gọi điện thoại cho em có gì không…”

Anh im lặng, sau đó chậm rãi đáp, “Anh phải dự một hội nghị quan trọng, cho nên hôm nay phải đápchuyến bay đi, chắc ba ngày nữa mới về.”

Tôi vô cùng sung sướng, reo lên, “Thiệt hả?”

Giọng nói bên kia lại bắt đầu khó chịu, “Phản ứng của em là sao thế? Mong anh đi tới vậy sao?”

Thấy anh dường như đang giận, tôi tíc tắc đổi giọng nịnh nọt, “À, không phải, ý em là thật sự rât buồn, ba ngày không thấy được gương mặt đẹp trai, dáng người cao ráo, bảnh bao của Tổng giám đốc, em chỉ sợ mấy ngày này em sống một ngày cứ như một năm vậy!”

“Thế à…” Lục Tuyển Chi cười như không cười, ôn tồn nói, “Thấy em mới từ Quế Lâm về, không nên lặn lội đường xa đi công tác với anh, nhưng thấy em không nỡ xa anh…”

Tôi hoảng hồn, yếu ớt năn nỉ, “Tổng giám đốc…”

“Được rồi, anh còn không biết suy tính của em sao?” Lục Tuyển Chi thở dài, giọng điệu nói như thể là chủ của gia đình, dặn dò, “Mấy ngày không có anh, em phải ngoan ngoãn đợi anh, không được phép gây chuyện, biết không?”

Tôi vội vàng gật đầu, “Vâng!”

Trả lời xong mới phát hiện có gì đó lạ, sao nghe cứ như chồng dặn vợ trước khi đi công tác thế? = =

Khi tôi đến chỗ đã hẹn với Ngải Lị, cũng chỉ đến trễ chút thôi, Ngải Lị vừa thấy tôi đã duỗi ngón tay chỉ vào đầu tôi, “Trời ơi, mày đó, con quỷ, dính vào anh Lục đẹp trai đó, tình cảm mặn nồng xong xuôi rồi mới tới phải không? Làm chị mày đâu đợi lâu muốn chết!”

Tôi vội vã khoác vai nó xin tha lỗi, “Chị em tốt, tao sai rồi, vừa nãy có chuyện nên mới đến trễ, chứ sao tao dám để mày đợi lâu vậy chứ?”

“Hừ!” Ngải Lị nhíu mũi, túm lấy tôi kéo đi, “Đi thôi, hôm nay không dạo hết mấy con phố, mày đừng hòng mà tao tha cho mày về!”

Thật ra hôm nay trước khi ra ngoài, tôi cũng tự biết thế nào cũng đi dạo phố đến chân mỏi nhừ, nhưng lại quên rằng Ngải Lị là người có đầy đủ tố chất thiên bẩm của một người phụ nữ, trong đó ngoại trừ việc cuồng mua sắm, còn cực kỳ thích tám chuyện, hiển nhiên diện mạo xuất chúng và gia nghiệp bề thế của Lục Tuyển Chi chính là đối tượng tám chuyện tốt nhất, vì thế tôi bị Ngải Lị gặng hỏi suốt hai tiếng đồng hồ.

Đối với Ngải Lị, tôi chẳng hề giấu giếm bất cứ chuyện gì, hơn nữa trong khoảng thời gian này, tôi một mực giấu ở trong lòng không có ai để thổ lộ, vừa vặn lúc này có thể càu nhàu và còn kể khổ nữa. Do đó, tôi vừa đi dạo phố mua sắm, vừa kể không đầu không đuôi chuyện của Lục Tuyển Chi cho nó nghe, nào là ở công ty tôi được đãi ngộ đặc biệt thế nào, rồi chuyện bị anh bắt đến nhà nấu cơm quét dọn, vô tình hé lộ quan hệ của hai chúng tôi và cả cái đêm ở Quế Lâm nữa…

Ngải Lị nghe xong hai mắt sáng rực, hâm mộ nói, “Mày nhìn dễ bị gạt và ngốc nghếch thế mà lại đào hoa khiếp, mày có phúc ghê đó! Theo như phân tích, anh Lục đẹp trai kia tuyệt đối yêu mày rồi, theo tao thấy, mày chờ làm vợ đại gia đi là vừa.”

Nhìn vẻ mặt kích động của nó, tôi lại cười không nổi, “Anh ta yêu tao thật hả? Mày cũng biết nói tao ngốc nghếch, dễ bị gạt mà, bề ngoài cũng bình thường, còn anh ta thì sao, sự nghiệp thành công, là tinh anh của xã hội, diện mạo đẹp trai, cả hai khác xa nhau một trời một vực, anh ta thật sẽ yêu tao không? Hay chỉ là chỉ nhất thời hứng thú với tao thôi?”

Lúc này chúng tôi đã đi dạo gần ba tiếng, Ngải Lị kéo tôi đến nhà chờ xe buýt nghỉ chân, một bên vừa phân tích kỹ càng, “Mày băn khoăn thế cũng đúng, lòng dạ đàn ông như mò kim đáy biển, chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời mày, không thể sơ xuất được.”

Tôi bị nhiễm thái độ nghiêm túc của nó, vội vàng xin giúp đỡ, “Thế tao nên làm gì bây giờ? Ngải Lị, mày là chị em tốt nhất của tao, mày phải giúp tao!”

Ngải Lị hỏi, “Mày có muốn biết anh Lục đẹp trai có thật lòng với mày hay không?”

Tôi gật đầu, “Dĩ nhiên là muốn!”

Ngải Lị đắc ý vỗ ngực, “Chuyện này xem như mày tìm đúng người rồi, chị đây kinh nghiệm tình trường vô số, thật lòng hay giả dối thử một lần là biết ngay!”
5  Phần  Mép  Chùi  Xong  Ăn  -  Thuyết  Tiểu