• Truyện Teen - KHOẢNG CÁCH YÊU !
  • Truyện Teen - KHOẢNG CÁCH YÊU !

  • Tác Giả: Thịnh rÔ
  • Ngày viết 17/02/2014
  • Lượt xem 771
Tác phẩm: Khoảng cách yêu
Tác giả: Trịnh Trần
Thể loại: Tình cảm lãng mạn
Giới thiệu:
"Cuộc sống này chẳng thiếu gì những người đi lướt qua nhau. Có thể một giây trước, họ còn ở rất gần, nhưng một giây sau, họ đã vĩnh viễn xa ta không bao giờ gặp lại"
"Yêu một người, chỉ biết lúc yêu là cuồng nhiệt. Lúc rời xa, chỉ hy vọng quá khứ ngủ yên"

-----------------------------
Quyên Thảo đưa bàn tay lạnh cóng lên miệng thổi. Hơi ấm từ khuôn miệng xinh xắn phần nào làm dịu đi cái giá buốt của mùa đông. Nàng vòng lại chiếc khăn quàng cổ, xoa xoa hai tay rồi nhét lại tay vào túi áo. Cánh mũi nàng ửng đỏ, cổ họng có cảm giác hơi nhoi nhói nhưng nàng vẫn chưa muốn vào phòng.
Nàng phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh thành phố. Những tòa nhà cao ngất, những công trình đang xây dởquây gọn trong lớp bạt xanh, những khoảng xanh hiếm hoi của công viên và dòng người nườm nượp trên đường không ngừng nghỉ. Thủ đô vẫn hào nhoáng, vẫn xa hoa giữa cáisắc ảm đạm của mùa đông. Nàng thở ra một vòng khỏi trắng rồi khẽ nở một nụ cười. Ở tuổi 26, nàng cuối cùng cũng có một căn hộ làm chốn đi về. Hai tỷ tám, với những người nhiều tiền đó có thể chẳng đáng là bao, nhưng với một cô gái còn đang rất trẻ và xuất thân từ nông thôn như nàng thì đó quả là một gia tài hoành tráng.
David bê một tách trà gừng nghi ngút khói ra phía ban công. Anh dịu dàng kéo tay nàng ra khỏi túi áo rồi đặt cốc trà lên đó. Anh đặt áp đôi bàn tay ấm vào khuôn mặt nàng.
- Em vào trong đi, đứng đây lâu sẽ bị cảm lạnh đấy.
Quyên Thảo mỉm cười, đưa tách trà gừng lên miệng. Vị trà thơm nóng ấm làm cổ họng cô giãn ra đầy tận hưởng. Chút nhói đau nhức nhối khi nãy cũng đã được xua đi.
- Em chỉ muốn ngắm nhìn thêm một chút nữa thôi mà.
Nàng nũng nịu dựa người vào ngực David, người đàn ông của xứ sở Kanguru xinh đẹp vẫn luôn ngọt ngào với nàng như thế. David đưa vòng tay rắn rỏi của mình cuốn nàng vào lòng, ghé đầu phả hơi thở ấm nóng mơn man lên vành tai nàng.
- Em còn rất nhiều thời gian để ngắm nhìn. Căn hộ chung cư này đã chính thức là của em rồi mà. Cònbây giờ, ngoài trời lạnh lắm, chúng ta vào nhà và vận động một chút chonóng người.
Quyên Thảo chặn một ngón tay lên cặp môi ướt của David. Nàng khẽ lườm yêu một cái.
- Đừng quên còn em gái và emtrai em ở đây nữa đấy. Em trai em chắc cũng sắp đi học về rồi.
David liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay mình, ranh mãnh nở một nụ cười.
- Theo đúng lịch hàng ngày thì phải 30 phút nữa em trai em mới mặt có ở nhà.
Dứt câu, David bế bổng nàng lên không trung. Sự kháng cự yếu ớt của nàng chỉ càng khiến lửa yêu trong anh càng trở lên nóng bỏng. Chiếc tách sứ trên tay nàng lỏng ra rồi rơi xuống đất, vỡ một tiếng sắc khô. Nhưng chẳng hề gì, bởi có ai còn quan tâm đến nó nữa.
Thân hình vạm vỡ của anh đổ ập lên người nàng, những ngón tay nhanh chóng lần vào vùng da non mềm mại phía ngực nàng. Má nàng đó bừng lên, hàng mi cong nhắm hờ lại. Cặp môi hồng khẽ mở ra, những hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau,âm điệu say sưa không dứt.
David hôn cuồng nhiệt trên gương mặt nàng rồi lần bờ môi đầy đam mê xuống chiếc cổ gầy đầy ma lực. Anh dụi đầu vào chiếc xương quai xanh quyến rũ, khàn khàn thốt lên từ “tuyệt vời” bằng tiếng quê hươngrồi tiếp tục những sắc âm của sự ham muốn. Nàng có thể cảm nhận được những lọn tóc của anh đang rơi rớt và miên man trên khuôn mặt nàng. Nàng cong người, rồi nàng chìm vào những mê man bất tận.
Chuông cửa liên tục reo vang. Quyên Thảo luống cuống đẩy David ra rồi ngồi bật dậy.
- Em trai em về rồi.
David mỉm cười với tay lấy chiếc áo sơ mi vương nơi cuối giường, giọng anh biểu lộ sự bình thản đối lập với sự sốt sắng của cô.
- Đều là người lớn rồi mà.
- Đây là Việt Nam chứ không phải Australia anh à.
Quyên Thảo choàng áo, cào nhanh mái tóc rồi. Nàng liếc nhìn David, cuối cùng chàng cũng đã gọn gàng lại trong chiếc áo sơ mi màu be. Nàng bước xuống giường, nhón chân xỏ vào đôi dép bông đi trong nhà, tiến về phía cửa.
- Chị làm gì mà ra mở cửa muộn thế? Chị không nghe thấy chuông à.
Lệ Quyên càu nhàu khi thấy chị gái ra mở cửa. Trên tay cô lỉnh kỉnh đồăn tươi.
- Em đi chợ đấy à.
Quyên Thảo vừa đóng cửa lại vừa hỏi vọng theo Lệ Quyên đang đi về phía bếp.
- Vâng, được ngày nghỉ sớm em đichợ. Em chán ngán đồ ăn sẵn rồi. Mà thằng Vinh chưa về hả chị ?
- Nó chưa thấy về. Chắc là lại ở lạiđá bóng gì đó. Hôm qua nó có nói trước với chị rồi.
Lệ Quyên xếp đồ ăn ngay ngắn vào tủ lạnh. Đoạn, cô quay lại ngắm nghía phòng khách. Cô đang kiểm tra lại xem có còn thứ gì vướng víu, cô sẽ dọn nốt cho thật gọn gàng. Ngày mai với cô thực sự là ngày quan trọng.
Lúc này cô mới nhìn thấy David. Anh chàng người Úc đang ngồi đọc báo trên ghế sofa thân thiện gật đầu, nở một nụ cười chào cô. Tuy đã từng nghe chị gái kể về anh bạn trai này nhiều lần, nhưng cô chỉ mớigặp anh lần này là lần thứ hai sau cáinhìn thoáng qua khi anh đến đón chịcô vào tháng trước. Dẫu biết rằng căn hộ chung cư mà chị em cô vừa mới có được phần nhiều là do sự giúp đỡ của anh ta, nhưng Lệ Quyên thực sự không có nhiều thiện cảm với người đàn ông ấy. Anh ta quá lãng tử, quá phong trần, lại là ngườinước ngoài, độ sống thoáng chắc chẳng ai bì kịp. Người nào có thể cam đoan với cô rằng anh ta sẽ không quất ngựa truy phong, bỏ mặc bà chị đã đến tuối lấy chồng của cô một mình vò võ?
Nhận thấy ánh mắt em gái mình có điều gì đó khác lạ, Quyên Thảo vội kéo tay cô.
- Anh ấy ngỏ ý chào em kìa.
Lệ Quyên gật đầu đáp lễ lại David.
- Chào anh.
Rồi cô quay đầu lại nói với Quyên Thảo
- Chị nhớ ngày mai là mẹ sẽ lên chứ?
- Chị nhớ.
Quyên Thảo gật đầu xác nhận. Cô em gái này của nàng thỉnh thoảng lạikhiến nàng cảm thấy khó xử bới tính cách thẳng thắn của mình.
- Chị nhớ là tốt. Hy vọng chị nghiêm túc trong chuyện tình cảm để lúc mẹ có hỏi đến cũng sẽ khônglo lắng. Bây giờ em đi nấu cơm. Anhchàng người Úc đó có ăn cơm ở đây không để em nấu.
Quyên Thảo lắc đầu.
- Tối nay anh ấy có hẹn cùng bạn rồi.
- Vậy còn chị, có phải cùng anhấy không?
Lệ Quyên lạnh lùng hỏi, tay vẫn không ngừng gọt cà rốt trên bàn bếp. Hiếm khi có bữa cô được nghỉ sớm, muốn quây quần cùng ăn một bữa cơm đủ ba người xem chừng thật khó khăn.
-Không, tối nay chị ở nhà ăn cơm. Sau đó chúng ra dọn dẹp một chút đợi ngày mai mẹ lên. Nhà cửa nhiều thứ vẫn còn bừa bộn quá.
Lệ Quyên thở dài một tiếng. Cô vặnvòi nước rửa lại củ cà rốt vừa gọt xong. Tiếng nước đều đều nhịp theobước chân chị gái tiễn người đàn ông ngoại quốc ra phía cửa. Chẳng có gì là ghê gớm khi yêu một người không cùng ngôn ngữ, màu da với mình, thậm chí có quyền tự hào vì điều đó. Nhưng cô đã thấy chiếc gatrải giường xộc xệch, cô đã thấy điệu bộ thất thần của chị gái cô khi ra mở cửa. Cô muốn chị gái cô hạnhphúc trong một mối quan hệ lâu bền.Cô đã biết, người ở quê nói gì khi mẹ cô khoe về việc lên thăm nhà mới của chị em cô. Cô không muốn thực sự chị em cô đi trên con đườngnhư người ta đồn đại. Và gần hiện tại nhất là, cô không muốn chị gái mình xuất hiện trước mặt mẹ với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ vào ngày mai.
***
- Em gái em có vẻ không thíchanh?
David vòng tay qua eo Quyên Thảo hỏi nhỏ. Nàng khẽ gạt tay anh ra.
- Nó lo lắng cho em thôi mà.
David nhíu mày, ánh mắt biểu hiện sự thắc mắc khó hiểu.
- Lo lắng vì điều gì?
- Lo lắng anh sẽ bỏ rơi em.
David nhún vai:
- Cô ấy đúng là một phụ nữ Phương Đông chuẩn mực.
Anh hôn lên môi Quyên Thảo chào tạm biệt.
- Anh tin là cô ấy sẽ không cho phép em làm thế này đâu.
Anh nháy mắt tinh nghịch, khoác chiếc vest đen lịch lãm lên người.
- Tạm biệt em.
Quyên Thảo nhẹ nhàng:
- Tạm biệt anh.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, nàng ngập ngừng.
- Ngày mai mẹ em sẽ lên.
- Gửi chúc sức khỏe của anh tới mẹ em nhé.
David lịch sự mỉm cười.
- Chào em.
Nói rồi, anh sải những bước chân dài về phía thang máy. Quyên Thảo đóng cửa lại, thấy lòng bất chợt mông lung.
***
Những món ăn đậm hương thơm vànghi ngút khói được Lệ Quyên đặt lên bàn. Cô sắp đũa, đặt vào bát chị gái.
- Món canh khoai tây ninh xương mà chị thích đấy.
Quyên Thảo giật mình, nàng vẫn đang rối rắm trong những suy nghĩ về David. Trong mối quan hệ với anh, quả thực nàng chưa nghĩ nhiều đến tương lai. Chỉ khi cô em gái “giàquá tuổi” nhắc nhở, nàng mới chợt tỉnh giấc. Bấy lâu nay, anh và nàng chưa hề hứa hẹn gì. Nàng đã quên mất những gì mình và gia đình phải đối mặt tới. Nàng quên mất những câu hỏi mà người lớn thường hỏi nàng trong những dịp lễ tết. Đã có người yêu chưa? Chừng nào cưới? Đừng mải mê sự nghiệp quá, con gáicó thì. Nàng đã sống trong tư tưởng của đất nước chàng. Hôn nhân đối với nàng là cái gì đó còn quá xa ở tuổi 26.
Nhưng một cái Tết nữa sắp sang. Nàng cũng sắp 27. Ở đất nước nàngđang sống, đó là tuổi đẹp để cưới chồng. Bố mẹ nàng chẳng phải cũng đã từng ngỏ ý thúc giục đó sao. Bằng tuổi này ở quê, bạn nàng đã cóhai con, còn nàng thì vẫn chìm trongmột mối quan hệ không ổn định. Nếu chồng nàng không phải David thì liệu có người đàn ông nào chân thành chấp nhận nàng nữa khi nàng đã trao đời con gái cho anh?
Quyên Thảo phải rất cố gắng mới đưa mình ra được những suy nghĩ rối rắm đó. Nàng cầm đũa, vờ vui vẻ:
- Canh thơm quá. Chúng ta ăn nào.
Nhưng những che giấu của nàng không thoát khỏi cắp mắt tình tường của Lệ Quyên. Cô đọc được trong mắt chị gái mình một nỗi hoang mang không lời. Hai mươi ba năm sống cùng nhau, sao cô có thể không biết chị gái mình đang nghĩ điều gì?
Vinh nhoài người gắp miếng cá kho nhưng chẳng may làm rơi tõm vào bát canh khiến nước bắn cả ra bàn ăn.
- Làm gì thế thằng quỷ này. Muốn ăn thì bảo chị đẩy gần vào cho gắp, nhoài người thế làm gì, nước văng tung tóe rồi này.
Lệ Quyên liếc xéo mắt nhắc nhở emtrai rồi với tay ra phía bàn bếp lấy khăn lau. Vinh hề hề cười:
- Em chỉ muốn hai chị chú ý đến thằng em này tí thôi mà. Từ nãy đến giờ hai chị chẳng nghe em kể chuyện gì cả. Mặt ai trông cũng buồn như đưa đám ấy.
- Chỉ được cái bày trò nói gở là nhanh.
Lệ Quyên khẽ cốc vào đầu thằng em láu cá. Vinh vờ nhăn nhó hướng về phía chị cả “chờ cứu viện” thì Quyên Thảo đã đứng dậy.
- Thôi hai em ăn đi, chị mệt, vào phòng nằm nghỉ tí.
Quyên Thảo gắng gượng lắm mới ăn xong bát cơm. Nàng cảm thấy bữa cơm hôm nay thật khó nuốt trôi– dù có món canh mà nàng rất yêu thích. Những hạt cơm luôn nghẹn ứ lại ở cổ họng, nàng đã phải cố gắng rất nhiều mới có thể đẩy từng miếng một xuống dạ dày. Nàng đưatay lên day day thái dương, cơn đau đầu chợt đến. Ban đầu nó chầm chậm, váng vất sau lan ra nhanh dần, đặc quánh choáng lấy đâu óc nàng.
Bước chân về phòng của nàng hơi lao đảo. Thế giới ngả nghiêng trướcmặt nàng. Khoảng cách từ phòng ăn đến phòng ngủ, hiện tại xa hơn quá nhiều so với mong muốn của nàng. Nàng rờ tay trên tấm ga trải giường, kéo chiếc gối rồi đổ xuống.Bây giờ, nàng chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu.
***
Những vệt sáng của một sớm đông len qua những kẽ hở của tấm rèm chắn đậu trên gương mặt nàng. Quyên Thảo mở mắt liếc nhìn chiếc đồng hồ đặt cạnh bàn đèn. Sáu giờ ba mươi phút sáng.
- Chị thấy đỡ mệt hơn chưa.
Lệ Quyên vừa rót sữa từ bình vừa hỏi nàng. Cô em gái này bao giờ cũng thật chu đáo.
Quyên Thảo khẽ cựa mình ngồi dậy.
- Đỡ hơn rồi em ạ.
Nàng đón lấy cốc sữa ấm từ tay em gái, nhấp một ngụm. Vị sữa ngọt ngào, ấm áp khiến nàng thấy dễ chịu hơn hẳn.
- Mẹ vừa gọi điện lên đấy. Mẹbảo đang ở bến xe. Chắc là ba tiếngnữa mẹ sẽ tới đây thôi.
Quyên Thảo gật đầu.
- Chị biết rồi.
Nhắc đến mẹ, nàng thấy lòng se lại. Khi nàng đặt chân vào ngưỡng cửa đại học cũng là lúc gia đình gặp khó khăn. Bố nàng trong một lần đi xây đã bị bức tường cũ đổ vào chân,phải nằm một chỗ hàng tháng trời. Tiền thuốc thang của bố, tiền học ăn học của nàng và hai đứa em đổ cả lên đôi vai gầy của mẹ. Mẹ xoay hết việc này đến việc khác, từ việc khâu giầy gia công cho đến việc làm giấy tiền. Bất cứ công việc chân chính gì tạo ra thu nhập mẹ đều nhận làm hết. Nàng đã nói sẽ làm thêm để phụ giúp gia đình nhưng mẹnàng gạt đi.
- Con phải tập trung vào việc học. Việc của con bây giờ chỉ là học thật tốt. Bố mẹ nhất định sẽ nuôi con được, con không phải lo.
Khi nghe câu nói đó của mẹ, nàng đã bật khóc. Nàng vội vã chào mẹ rồi ngắt máy. Những tiếng nấc của nàng bật tung khi cuộc gọi vừa kết thúc. Nàng đã quyết tâm nhất định phải thành công, không để bố mẹ phải lo lắngcho mình quá nhiều.
Nàng vẫn sắp xếp thời gian vừa học vừa làm. Những khoản tiền nàngkiếm được, một phần trang trải cácchi phí phát sinh thêm, một phần mua sách về đọc và một phần giữ lại đưa cho mẹ cùng với những khoản học bổng mà nàng đạt được. Suốt bốn năm, nàng vẫn cần mẫn như thế.
Sau khi ra trường với tấm bằng loại ưu của một trường đại học danhtiếng, cùng với khả năng giao tiếp Anh trôi chảy, nàng nhanh chóng được nhận vào một công ty nước ngoài tầm cỡ - nơi mà nàng đã gặp David. Nhớ đến David, Quyên Thảo cảm thấy chút buồn. Thái độ thờ ơ của anh với việc nàng thông báo rằng mẹ nàng sẽ lên khiến nàng bứt rứt. Anh đã giúp đỡ nàng rất nhiều. Một nửa số tiền để mua căn hộ nàycũng là của anh; nhưng liệu có thể hiểu đó là một lời hẹn ước ngầm hay không?Quyên Thảo sắp xếp lại bàn làm việc của mình một cách ngay ngắn. Nàng đặt chậu xương rồng nhỏ lên trên bậu cửa sổ trước bàn làm việc. Nàng mỉm cười, rờ nhẹ lên một chiếc gai của cây xương rồng. Loài xương rồng thật mạnh mẽ, có thể vươn lên trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt. Và nàng ước, mình cũng có thể mạnh mẽ giống như câyxương rồng kia.
Bà Quy xách lên lỉnh kỉnh đồ. Bà thấy vui mừng khi hai người con gái của mình có thể sớm tìm được mộtnơi ổn định cuộc sống. Bà ngắm nghía căn hộ với con mắt hết sức hài lòng.
- Mẹ ngồi nghỉ ngơi đi.
Lệ Quyên xếp gọn đống đồ bà Quy mang đến sang một bên.
- Trong đó có con gà nữa, conbỏ ra đi.
- Mẹ cầm lên làm gì nhiều thế, trên đây bọn con cũng có thể mua được mà.
Quyên Thảo dịu dàng nói.
- Mua được nhưng chắc chắn sẽ không tốt như ở quê. Gà nhà mình nuôi đấy. Mẹ toàn cho ăn thóc bung chứ có cho ăn thêm tí cám tăng trọng nào đâu.
Rồi bà quay sang Quyên Thảo.
- Bạn trai con hôm nay có đến không?
Quyên Thảo đã đem chuyện David kể với mẹ, đó là điểu nàng cảm thấy hối hận vô cùng. Lẽ ra nàng không nên để mẹ biết. Mẹ nàng khi biết nàng nhận được sự giúp đỡ củaDavid, đơn giản đã nghĩ, chỉ khi xác định lấy con gái mình, nó mới góp chung tiền cùng với con gái mình mua nhà. Bà cũng đã kể với một vài người họ hàng thân thiết là con gái và bạn trai nó mời bà lên mừng tân gia. Một sự hiểu lầm nghiêm trọng nhưng không đáng trách. Vì đó xuấtphát từ tình yêu thương của một người mẹ dành cho đứa con gái của mình mà thôi.
- Mà nó quê quán ở đâu con nhỉ.
Bà Quy quay sang nhìn Quyên Thảo.
- Lần trước mẹ có hỏi nhưng mày chả nói. Thế giờ có nhà rồi, haiđứa đã bàn tính chuyện gì chưa.
Quyên Thảo cảm thấy hơi khó thở. Da mặt nàng chuyển sang màu tái. Cặp môi khô dần dần trở nên nhạt màu.
- Mẹ đi rửa mặt một lát cho sạch sẽ đi, con sắp cơm cả nhà mình ăn.
Lệ Quyên cứu nguy cho chị gái mình. Quyên Thảo nhìn em gái mình với ánh mắt hết sức biết ơn. Nhưngbà Quy vẫn chưa thôi. Bà cảm nhận có điều gì không ổn:
- Sao mỗi lần mẹ nói đến chuyện đó chúng mày lại cứ gạt đi như thế? Con gái có thì, yêu nhau thì tất có lúc phải cưới. Mẹ xem rồi,năm nay tuổi mày hợp để cưới xin đấy Thảo ạ. “Đám cưới xem tuổi đàn bà. Làm nhà xem tuổi đàn ông”.Sắp đến Tết rồi, Tết này mày nhấtđịnh phải đưa nó về ra mắt đấy.
Đôi mắt Quyên Thảo thẫn thờ. Nàng khẽ mím môi trước lời nói củamẹ. Nàng là một cô gái ngoan. Nàng không thể dùng những lời xảo trá để lừa dối mẹ - người đã hoàn toàntin tưởng và tự hào về cô suốt hai sáu năm trời. Nhưng nàng cũng không thể nói ra sự thật là nàng đang yêu một anh chàng người nướcngoài, hai người chưa hề hẹn ước với nhau điều gì, đặc biệt là khi nàngđã trao thân cho anh ta.
Lệ Quyên day day đôi vai mẹ mình.
- Thôi nào mẹ, anh chị ấy chưa tính nhiều thế đâu. Vẫn còn trẻ mà. Mẹ cứ từ từ.
Bà Quy quay sang nhìn Lệ Quyên:
- Còn mày nữa đấy. Mẹ ôm hai quả bom nổ chậm đến đau cả tim. Mà thằng Vinh đi gửi xe gì mà lâu thế không biết. Không về nhanh thì cơm canh nguội cả.
- Con vừa gọi cho nó, lát nữa là nó nên ngay thôi mẹ. Để con dẫn mẹ đi rửa mặt đã.
- Ừ. Tiện thể mẹ thăm quan một vòng nữa.
Quyên Thảo vẫn ngồi im lặng trên ghế. Đầu óc nàng lúc này hoàn toàn trống rỗng. Nàng không nghĩ được bất kìa điều gì, chỉ thấy một sự trống rỗng đến ngột ngạt. Những ngón tay vô thức lướt trên bàn phím. Nàng gọi cho David. Chỉ có anh lúc này mới có thể giải quyết được vấn đề mà thôi.
Nhưng phía đầu dây bên kia chỉ là những tiếng tút dài. Có thể anh đã đi đâu đó và bỏ quên điện thoại ở nhà. Có thể anh đang tập trung cho việc ký kết một hợp đồng mới. Hoặc rất có thể tiếng nhạc ồn ào trong bar đã át đi tiếng chuông điệnthoại. Một cô gái nào đó đang ngồi trên đùi anh và mơn trớn khuôn mặtanh. Quyên Thảo thấy lồng ngực mình đau nhói.
Mỗi giờ khắc đối diện với mẹ đều là những giờ khắc dằn vặt trong tội lỗi. Tại sao nàng có thể làm mà không sớm nghĩ đến hậu quả như bây giờ. Nàng có thể làm tổn thương bản thân nàng nhưng nàng không thể làm tổn thương những người thân yêu nhất của nàng như vậy. Nàng thấy hối hận vô cùng…
- Thảo Quyên, ăn cơm con.
Tiếng bà Quy vang lên đánh thức nàng ra những suy nghĩ triền miên vô tận.
- Vâng, con ra ngay đây mẹ ạ.
Nàng bước về phía phòng và nàng nghĩ: Phải mạnh mẽ như xương rồng. Ta không thể làm mẹ buồn phiền bởi gương mặt ủ rũ của mình, khi mà mẹ đang ở đây, ngay cạnh ta . Nàng cố chỉnh cho vẻ mặt mình tươi tắn nhất một cách có thể. Nàng ngồi xuống bàn. Đã lâu lắm rồibốn mẹ con nàng mới được ngồi quây quần bên nhau như thế này.
- Chỉ thiếu bố thôi là đủ cả gia đình ta rồi mẹ nhỉ.
- Bố mày còn đang dở công trình xây bên nhà bác Tư. Sắp Tết rồi nên phải làm gấp cho bác ấy. Thôi đợi Tết về, kiểu gì cũng được quây quần đẩy đủ. Lại có thêm hai chàng rể nữa thì càng thêm vui.
Lệ Quyên liếc nhanh sang gương mặt Quyên Thảo, thấy gương mặt cô không còn biến sắc như lúc trước nữa. Cô nhẹ thở một tiếng. Xem ra chị cô cũng đã biết điều khiển cảm xúc của bản thân hơn.
David ngồi nhìn xa xăm ra hướng phía cửa sổ. Chuông điện thoại đổ, anh biết, nhưng không bắt máy. Anhcảm thấy mình có chút đểu cáng khikhông nghe điện thoại của cô, nhưnganh hiểu điều mà anh có nguy cơ phải đối mặt khi nhận cuộc gọi đó.
Cách đây hai ngày, vợ cũ của anh đã gọi điện báo với anh rằng Jenna, cô công chúa nhỏ của anh đang trong quátrình điều trị tự kỷ. Và bécần anh hơn bao giờ hết. Anh phải rời Việt Nam và quay về Úc. Đứa con yêu dấu của anh vẫn đang đợi anh.
Nhưng anh còn tình yêu với Quyên Thảo. Anh thực sự đã yêu nàng. Nàng đẹp và mỏng manh như một đóa hồng. Nàng rất cần được trân trọng. Không phải là anh chưa từng suy nghĩ đến việc sẽ kết hôn với nàng. Một người phụ nữ như nàng chẳng có điều gì đáng để chê trách cả. Nhưng còn trách nhiệm, anh không thể chối bỏ.
Anh day day thái dương cho cơn đau đầu dịu lại.
Tiếng chuông điện thoại tiếp tục reo vang. Màn hình sáng lên và một số lạ.
- Tôi nghĩ anh hiểu và nói được tiếng Việt. Còn nếu không hiểu, tôi có thể sử dụng tiếng Anh để trò chuyện với anh.
- Ồ, tôi hiểu, cô gái. Xin mời cô…

Quyên Thảo bước đi như mộng du trên con đường phố nhỏ. Những biển hiệu từ những cửa hàng bán quần áo sáng nhấp nháy bên đường,những dòng người đông đúc mua sắm quần áo, những chiếc xe máy đỗ ngang trên vỉa hè… chẳng có gì có thể thu hút nàng, chằng có gì có thể tác động đến nàng.
Đã ba ngày nay nàng không liên lạc được với David. Nàng cố gọi điện liên tục cho anh, nhưng chỉ có độc nhất tiếng một cô gái đáp lại “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” Nàng đã tức giận đến mức suýt nữa ném mạnh chiếc điện thoại vào tường khi đứng trướccăn phòng khách sạn mà anh thuê dài hạn. Người phục vụ nói anh đã làm thủ tục trả phòng và rời cách đây hai ngày. Anh đã rời khỏi mà không một lời báo trước cho nàng? Anh đã đánh hơi thấy mùi trói buộc và đã trốn chạy? Nàng ôm lấy ngựcmình.
Những người bạn chung ít ỏi của anh mà nàng cũng đã lấp lửng rằng anh đã về nước. Nàng không thể tin nổi anh là một kẻ như vậy. Nàng không nghĩ mình chỉ là một trò chơi của anh – cho dù không dám chắc là anh sẽ lấy nàng. Vậy mà…Sự thật là đây. Anh đã bỏ chạy, không một lời nhắn nhủ. Nàng thấy mình là mộtkẻ ngu ngốc nhất trần đời. Nàng chỉ muốn tự xỉ vả mình bằng nhữnglời thậm tệ và cay nghiệt nhất. Nàngmuốn giết chết mình đi cho hả cơn giận.
Nàng thấy đau đớn. Tim nàng như bị ai đó xiết chặt. Cảm giác hơi thở của anh đang váng vất đâu đây. Những giây phút ân ái tua đi tua lại trong đầu nàng như một thước phimquay chậm.
Nhưng rồi nàng lại nghĩ, biết đâu anh ấy có lý do gì đó khó nói. Và khi giải quyết xong tất cả mọi chuyện, anh ấy sẽ quay trở lại bên nàng. Chút suy nghĩ đó làm trong lòng nàng bừng lên một ngọn lửa hi vọng. Đúng là thế, nhất định là như thế. Anh sẽ quay về với nàng, rất nhanh, sẽ rất nhanh thôi. Và anh sẽsóng đôi cùng nàng về ra mắt bố mẹ trong dịp Tết. Anh và nàng sẽ kết hôn. Thế, nhất định thế.
Nàng lập tức tươi tỉnh trở lại. Hy vọng luôn là liều thuốc tốt.
Nhưng ngay khi nàng vưa kịp trấn an mình, thì một điều tối tệ khác xảy ra.
Chiếc túi của nàng bị giật mạnh. Chiếc túi với những thông tin quan trọng về công việc của nàng đang ở trong đó. Những hợp đồng bạc tỉ. Nàng đã quá vội vàng đầy chủ quan khi mang những thứ đó bên mình cùng với nỗi điên loạn kiếm tìm David.
Nàng hốt hoảng hét lên.
- Cướp, cướp.
Nhưng những người qua đường chỉ nhìn nàng ái ngại cảm thông. Không có ai giúp nàng cả. Không một ai!
Nàng tháo đôi giày cao gót vứt sang một bên, chạy chân trần trên nền đất lạnh buốt. Những ánh điện loang loáng chạy qua trước mắt nàng. Hình ảnh của tên kẻ cướp cũng biến mất dần trong dòng người đông đúc.
Nàng gục mặt ngồi khóc. Đôi vai gầy của nàng rung lên từng đợt, tứctưởi vỡ òa. Giá buốt cắt cứa khiến đôi chân nàng tấy đỏ. Một lọn tóc bết chặt trên mặt nàng bởi nước mắt và mồ hôi. Trông nàng thật thảm thương. Nhưng lúc này, nàng hoàn toàn không để ý điến điều đó.Nàng cảm thấy mọi bất hạnh cùng đổ lên đầu nàng vào một ngày. Bất hạnh do chính nàng lựa chọn.
***
- Này cô gái, đi giày vào, đôi bàn chân cô tấy đỏ rồi kìa.
Một giọng nói vang lên nhưng nàng không nghe thấy gì hết.
- Này cô gái.
Người thanh niên đó đập nhẹ vào vai nàng.
- Tôi nói cô đi đôi giày này vào, chân cô đang tấy đỏ đó, cô không cảm nhận được gì sao.
Nàng từ từ ngước mắt lên. Đôi mắtnàng sưng vù và đỏ sọng. Mớ tóc rối tung thảm hại vô cùng.
- Giầy của cô đấy, đi vào đi. Và đây là tài liệu của cô.
Quyên Thảo mở tròn đôi mắt nhìn người đàn ông phía trước mặt. Nàng vội vàng đón lấy tập tài liệu từtay người đàn ông. Đúng là chúng thật.
Nàng gạt nước mắt trên khóe mi, rối rít:
- Cảm ơn, cảm ơn anh.
Nàng ôm chặt tập tài liệu vào trong lòng.
- Xỏ giày vào đã.
Quyên Thảo gật đầu như một cái máy. Miệng vẫn không ngừng cảm ơn.
- Cho tôi xin số điện thoại củaanh, tôi nhất định sẽ hậu tạ.
- Cô ghi lại bằng bút hay bằng bộ óc của cô?
Quyên Thảo hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi này của anh ta. Nàng không nghĩ anh ta lại hỏi một câu như vậy trong trường hợp này. Có phải anh ta nghi ngờ sự chân thành của nàng.
- Tôi có thể ghi nhớ bằng trí nhớ của mình. Tôi cam đoan điều đó. Nhưng để chắc chắn hơn, tôi sẽmượn một cây bút để ghi lại số điện thoại của anh.
Quyên Thảo cương quyết. Nàng không phải là người qua cầu rút ván.Người có ơn với nàng một lần, nàng sẽ ghi nhớ suốt đời.
Ánh mắt người thanh niên đó lộ chút thất vọng.
- Cậu thật không nhận ra tớ sao?
Cậu – tớ? Quyên Thảo ngạc nhiên.
- Tôi biết anh sao?
Người thanh niên đó hắt ra một hơidài:
- Tại sao một người trí nhớ tốt với những con số lại có trí nhớ tồi với những người bạn như vậy hả cô lớp trưởng 11B1? Khánh Nguyên 11B1 đây, cậu có chút ấn tượng nàokhông hả. Hay hoàn toàn lãng quên tớ mất rồi?
Khánh Nguyên. Quyên Thảo lục lọi trong ký ức mình cái tên Khánh Nguyên.
Khánh Nguyên, cậu bạn thông minh nhưng nghịch ngợm, luôn xếp hạng cuối cùng trong học tập, luôn được các thầy cô “yêu mến” ghi vào sổ đầu bài, là nỗi đau đầu của cả lớp và đặc biệt là với một lớp trưởng như cô.
- Khánh Nguyên. Cậu đúng là Khánh Nguyên 11B1 sao? Nhìn cậu khác quá. Hồi đó cậu nhỏ xíu mà.
- Một người đàn ông trưởng thành phải khác với một cậu nhóc choai chứ - Khánh Nguyên nháy mắt – Sự thần kỳ của cái gọi là thể dục đấy cậu ạ. Mà cậu vuốt lại tóc đi, nhìn thật là không coi được.
Quyên Thảo ngượng ngùng vuốt lại mái tóc rối xác xơ của mình. Có lẽ bộ dạng của nàng chưa bao giờ tồitệ đến như thế.
- Nào, bây giờ thì lên đây tớ đưa cậu về - Anh chàng vỗ vào chiếc xe máy – bảo đảm sẽ không có tên cướp nào dám động vào cậu nữa.
Quyên Thảo hơi ngần ngừ, nhưng rồi cô cũng quyết định lên xe. Dù sao cũng là chỗ bạn bè cả.
- Cài dây mũ bảo hiểm cho chắc nhé.
Khánh Nguyên quay lại nhắc nhở Quyên Thảo. Từ khoảng cách rất gần, anh có thể ngửi thấy mùi hơi thở của nàng. Một mùi mê hoặc.
- Sao cậu có thể lấy được tài liệu giúp tớ.
Sau khi bình tâm hoàn toàn, Quyên Thảo mới hỏi Khánh Nguyên.
- Một cô ngốc gào thét giữa chốn đông người, chẳng lẽ một cảnh sát như tớ lại không ra tay cứugiúp?
- Cậu là cảnh sát?
Nhịp thở của Quyên Thảo dồn phía sau gáy Khánh Nguyên. Anh cảm thấy cả vùng cổ của mình nóng ran lê. Cảm giác đó lan dần đến từng ngóc ngách trên cơ thể anh. Trước Quyên Thảo, anh vẫn như vậy. Cảm giác ấy sau bao nhiêu năm trời không gặp, anh nghĩ nó đã mất đi nhiều, nhưng hoàn toàn không phải vậy.
- Phải, tớ là cảnh sát. Chỉ có con người vô tâm như cậu mới không biết thôi đấy nhé. Nhưng thôi, cũng chả trách cậu được. Vì tớhọc dốt nên bị đẩy xuống lớp dưới, họp lớp họp liếc chúng nó có rủ nhưng tớ cũng toàn bận trực không đi được. Cậu không quan tâm cũng phải thôi.
Cuộc sống này chẳng thiếu gì những người đi lướt qua nhau. Có thể một giây trước, họ còn ở rất gần, nhưng một giây sau, họ đã vĩnh viễn xa ta không bao giờ gặp lại. Nếu không có sự việc hôm nay có lẽ Quyên Thảo cũng sẽ khó có dịpgặp lại Khánh Nguyên. Và khoảng cách của hai người sẽ là vô cùng. Cáivô cùng không phải về mặt địa lý. Mà cái vô cũng thuộc về việc người ta đã mãi mãi lãng quên mất nhau. Trong cái suy nghĩ đầy triết lý lộn xộn đó, nàng chợt nhớ đến David. Giờ này, anh đang cách nàng bao xa?
- Đến nhà tớ rồi, cảm ơn cậu nhiều nhé.
Quyên Thảo xuống xe, trao lại mũ bảo hiểm cho Khánh Nguyên.
- Cậu lên nhà chơi một lát không.
- Nếu cậu đồng ý cho tớ ở lại đến sáng ngày mai, tớ sẽ ở lại – Khánh Nguyên nháy mắt.
Quyên Thảo đỏ mặt. Cậu bạn này thật là biết đùa.
- Tớ chỉ trêu cậu chút thôi mà. Cậu xem, đã gần mười một giờ đêm rồi, làm sao tớ có thể lên đượcchứ. Hẹn cậu dịp khác nhé. À…tớ xin lỗi đã không lấy lại được cho cậuđược gì ngoài tệp tài liệu này. Chúngcó đồng bọn và cậu biết đấy…
- Không sao, không sao. Quantrọng nhất vẫn là tập tài liệu này. Nếu để mất nó, tớ mất luôn đường kiếm cơm. Một lần nữa cảm ơn cậu nhé.
Khánh Nguyên quay xe.
- Chúc cậu ngủ ngon. Bye nhé.
- Cậu về cẩn thận.
Phương Thảo nhìn theo ánh đèn xe máy của Khánh Nguyên mãi đến khi ánh đèn đó hòa lẫn vào dòng đèn đang xuôi ngược trên đường. Nàng khẽ mỉm cười, ôm tài liệu vào lòng, dù sao, cũng thật là may mắn.
Bước vài bước, nàng ngẩng mặt lênbắt gặp Lệ Quyên và Vinh đang đứngtrước khu chung cư với vẻ mặt lo lắng. Nàng chưa kịp mở lời thì Vinh đã reo ầm lên:
- Chị Quyên, chị Thảo về rồi kìa.
- Chị đi đâu mà em gọi mãi không được thế hả.
Giọng Lệ Quyên có phần hơi gay gắt. Quyên Thảo mỉm cười:
- Chị bị mất điện thoại rồi, thôi, lên nhà đi, rồi chị kể mọi chuyện cho.
***
Khánh Nguyên gác một chân lên bàn, trên tay, điếu thuốc vẫn tỏa khói trắng. Anh có thể lập tức nhận ra Quyên Thảo khi vừa chạm vào ánh mắt nàng, còn nàng thì không. Đó là một vết cứa vào lòng anh. Một vết cứa tất yếu, nhưng vẫn đau đớn bất ngờ.
Anh dụi tắt điếu thuốc. Thứ ánh sáng leo lét duy nhất trong phòng cũng đã tắt. Chỉ còn ngoài kia ánh sáng của điện đường, một thứ ánh sáng thành phố đầy ảo não.
***
- May là chị không mang theo tiền nhé, nhưng em tiếc con điện thoại của chị quá thể. Haizz.
Vinh ngọ ngoạy những ngón tay, khuôn mặt phởn phơ nhưng vẫn đầy tiếc rẻ. Lệ Quyên cốc đầu em trai:
- Về phòng ngủ mai còn đi học. Cấm mày chơi game thông đếnsáng đó nghe chưa.
Vinh lè lưỡi rồi uể oải bước về phòng.
- Chị Thảo làm bọn em lo lắng đến phát mệt đó nhá. Chị nhất định phải bù đắp.
- Cái thằng…
Lệ Quyên đá vào chân Vinh thúc giục.
- Đi ngủ nhanh.
- Các chị cũng ngủ sớm, mai còn đi làm. Chỉ suốt ngày biết mắng người ta còn mình thì chẳng chịu giữ gìn sức khỏe gì.
Nói rồi thằng nhóc chạy biến về phía cửa. Cặp mắt ấm áp của QuyênThảo dõi theo em trai. Cậu nhóc em của nàng luôn luôn láu cá nhưng cũngrất biết quan tâm. Tình cảm gia đình luôn là những tình cảm thương yêu bền chặt.
- Chị đi ngủ trước đi nhé. Em còn bận một vài việc nữa, lát em ngủsau.
Lệ Quyên kéo chăn trải sẵn trên giường.
- Chị cũng có một vài việc cần hoàn thành gấp. Chắc hôm nay cũng phải thức khuya thôi.
Bàn tay Lệ Quyên hơi dừng lại. Người chị gái của cô rất biết cách đày đọa bản thân mình.
- Thế còn chuyện về David, chị tính sao?
Quyên Thảo cảm thấy sức lực của mình bị hút cạn bởi hai từ David. Đôibàn tay cầm lấy li nước của nàng trở lên run rẩy.
- Em hỏi chuyện David ấy, chịđịnh tính thế nào.
Lệ Quyên vẫn không chịu dừng lại. Cô tâm niệm, thà để chị gái mình đau một lần rồi thôi, còn hơn cứ để tình trạng này kéo dài mãi như bây giờ.
- Anh ấy…biến mất rồi.
Lệ Quyên quay sang nhìn chị gái. Thấy đôi môi chị gái mình đã trở lêntrắng bợt.
- Chị ngồi xuống, thả lỏng một chút đi.
Cô đi đến bên cạnh chị gái, đặt tay lên đôi vai nàng:
- Nếu đã như vậy, hãy để anh ấy biến mất khỏi cả trái tim chịnữa
Quyên Thảo đưa đôi mắt đỏ hoe vềphía em gái.
- Nhưng chị và anh ấy đã…
- Em biết – Lệ Quyên thả người xuống chiếc ghế xoay – nhưng điều đó không thể ngăn cản được việc mình kiếm tìm hạnh phúc. Một người đàn ông tốt. Một gia đình êm ấm. Tất cả còn đang đợi chị ở phía trước. Chị đừng nghĩ đó là một lỗi lầm. Đó chỉ là giây phút mù quáng trong tình yêu thôi. Và chị hoàn toàn xứng đang có đượchạnh phúc.
Quyên Thảo khẽ gật đầu. Những lờikhuyên của cô em gái tuy không khiến nỗi đau trong lòng nàng nhoà đi, nhưng ít nhất, nó đã không khiến nàng cảm thấy dằn vặt nữa. Khi tình yêu mà nàng nuôi dưỡng suốt sáu tháng qua tan biến như bọt bóng xà phòng, nàng đã cảm thấy tuyệt vọng đến mức có thể chết đi được. Nhưng nàng chợt nhận ra rằng, cuộc đời này còn có quá nhiều người yêu thương mình. Nàng cần phải sống và cảm nhận cuộc sống này. Nàng có thể mạnh mẽ trong công việc, vậy nàng cũng có thể mạnh mẽtrong tình yêu. Thiếu vắng anh, thiếu vắng một chỗdựa tinh thần vững vàng, chắc chắn nàng sẽ phải cố gắng nhiều hơn nữa. Nhưng nàng vẫn còn có gia đình. Và tất cả sẽ tốt đẹp thôi.
Quyên Thảo cởi áo khoác treo lên mắc. Ngón tay nàng lướt qua túi áo. Một chút gì đó cộm lên. Nàng sực nhớ ra. Nàng rút mảnh giấy trong túi áo khoác, số máy của Khánh Nguyên gọn gàng nằm trên đó.
- Quyên, chị mượn điện thoại chút nhé.
- Vâng, chị cứ lấy.
Quyên Thảo bấm những dãy số trên mảnh giấy. Những tiếng tút ngân vang đầy hồi hộp. Nhưng nàng chợt nhớ ra, bây giờ đã gần 12 giờ,biết đâu cuộc gọi của nàng lại đánh thức anh. Nàng định tắt máy thì đầudây bên kia đã nghe thấy có tiếng trả lời.
- Xin lỗi ai đấy ạ.
- Là tớ, Thảo đây. – nàng ngập ngừng – Xin lỗi vì đã gọi cho cậu khuya như thế này nhé, tớ chỉ muốn hỏi xem là cậu đã về nhà an toàn chưa?
- Báo cáo, tớ đã về nhà an toàn.
Khánh Nguyên trêu chọc. Phương Thảo phì cười, cậu bạn này thật biết đùa.
- Vậy thôi, chúc cậu ngủ ngon nhé. Một lần nữa cảm ơn cậu.
- Cảm ơn tớ mãi thế. Mà đây là số máy của ai vậy Thảo.
- À, của em gái tớ. Chừng nàolàm lại sim, tớ sẽ gọi lại cho cậu nhé.
- Nhất định là gọi nhé.
- Ừ được rồi – Quyên Thảo bật cười - Ngủ ngon!
- Cậu cũng ngủ ngon.
Quyên Thảo gập máy, lòng thấy có gì đó lan ra rất nhẹ. Những kỷ niệmcũ lại quay về khiến lòng nàng cảm thấy thật thuần khiết. Nàng bước chân về phía bàn làm việc. Nàng nhìn thấy màu xanh mạnh mẽ của cây xương rồng. Nàng phải sống và hi vọng, giống như loài cây ấy.
Phía đầu dây bên kia, chút đốm sáng đã tắt, trở lại lập lòe. Khánh Nguyên ngửa cổ, phả ra một vòng khói trắng. Những thông tin về Quyên Thảo, anh vẫn thường xuyên được cập nhật từ bạn bè anh - những anh chàng hay chuyện và mê say gái đẹp. Anh biết, nàng đã có người yêu. Một chàng trai Úc đầy ngọt ngào. Anh không muốn làm người thứ ba nhưng cái ý nghĩ muốnở bên cạnh nàng cứ thôi thúc anh ngay khi anh vừa gặp lại. Anh biết, anh vẫn còn yêu nàng. Mối tình đầu câu lặng chợt sống dậy, thiêu đốt anh. Anh giờ đây đã là một người đàn ông chín chắn, cũng đã có công việc ổn định. Vậy thì, anh hãy cứ cạnh tranh.
***
- Sắp được nghỉ Tết chưa con ?
- Hai tuần nữa bọn con mới được nghỉ mẹ ạ.
- Ừ, cuối năm bận rộn thì cũng vẫn phải giữ gìn sức khỏe nhé. Bà ngoại vẫn nhắc chúng mày luôn, bao giờ chúng mày cho bà ăn cỗ.
Quyên Thảo cười, phản ứng của nàng đã bớt đau buồn hơn. Mấy tuần qua, nàng cũng đã dần điểu chỉnh tâm trạng mình khi không có David ở bên. Nàng hiểu, không có anh, nàng vẫn có thể sống tốt. Chỉ có điều nàng vẫn chưa biết làm cáchnào để nói sự thật với mẹ. Mẹ nàng vẫn còn quá mong chờ.
- Chị có nghĩ đến việc yêu một anh chàng nào đó, như người anh chàng này chẳng hạn.
Quyên Thảo giật mình bởi lời nói của Lệ Quyên:
- Anh chàng nào?
- Anh ta đang đứng dưới cửa sổ chờ chị kìa.
Lệ Quyên mỉm cười nhìn hất đầu về phía ban công.
- Anh ta đã gọi điện cho em nằng nặc hỏi địa chỉ khu nhà mình. Anh ta là người đã giúp chị phải không?
Quyên Thảo chạy vội ra phía ban công. Đúng là Khánh Nguyên thật. Nàng đã vội công việc mà quên mất việc nhắn tin hay gọi điện lại cho anh.
Nàng lao như bay xuống dưới chân tòa chung cư. Nàng không muốn ân nhân của mình phải đợi lâu – hoặc vìmột lý do khác là, chính con tim của nàng cũng hối thúc.
Quyên Thảo thở hổn hển đứng trước Khánh Nguyên.
- Cậu chỉ cần cho mình số phòng là mình có thể tự tìm lên mà,sao phải chạy xuống tận đây.
Nàng gạt những hạt mồ hôi đang lắm tấm trên trán, xoa xoa hai tay vào nhau.
- Dừng lại mới thấy lạnh. Cậulên phòng chơi.
Khánh Nguyên mỉm cười, bước theo chân nàng lên tòa nhà chung cư mà vàng nhạt.
***
- Cậu ngồi tự nhiên, tớ đi pha nước uống.
- Tớ luôn luôn tự nhiên mà.
Khánh Nguyên nghiêng đầu tìm kiếm.
- Em gái của cậu đâu?
- Chắc nó đang ở trong bếp.
- Em đây – Lệ Quyên cười – Nước non tiếp đãi ân nhân của chị đã sẵn sàng.
Quyên Thảo vừa dứt lời, Lệ Quyên đã lên tiếng. Không hiểu sao, chỉ qua giọng nói trong điện thoại, cô đãcảm thấy quý mến anh bạn này của chị gái. Có lẽ sự nhiệt tình của anh cũng làm cô cảm động. Cô đột nhiênnghĩ, nếu anh chàng này và chị gái cô thành một đôi, thì quả thật không tồi.
- Cám ơn em.
Khánh Nguyên mỉm cười với Lệ Quyên như đã quen cô từ trước. Quyên Thảo thực sự ngạc nhiên với thái độ niềm nở của em gái mình. Từtrước đên nay, nàng chưa thấy em nàng nhiệt tình với một người bạn trai nào của nàng như thế. Nàng thầm nảy ra ý nghĩ sẽ ghép đôi cho hai người này. Nàng nháy mắt với anh.
- Cậu thấy em gái tớ thế nào.
Câu nói này lập tức bị dội lại khi nàng nhìn thấy Khánh Nguyên và Lệ Quyên đều ngạc nhiên nhìn nàng. Nàng đã lỡ lời sao? Nàng quả thật làđã vô duyên rồi.
Nàng đan những ngón tay vào nhau,mỉm cười :
- Phản ứng của hai người có vẻ nghiêm trọng quá nhỉ.
- Ừm, em gái cậu quả là một người không tồi, chỉ nói chuyện với cô ấy vài câu, đã thấy cô ấy rất cócá tính.
Khánh Nguyên hơi ngửa người ra trên sofa, nhìn Quyên Thảo đầy ẩn ý. Quyên Thảo lúng túng không hiểu nổi cái nhìn của Khánh Nguyên.
- Còn em, nghĩ là, anh ấy có lẽ đủ tư cách để làm anh rể em – cô nhún vai – dù chỉ qua một vài câuchuyện nhỏ. Em nghĩ, em không nhìn lầm người.
Lập tức, khuôn mặt Quyên Thảo trởlên đỏ ửng. Hai người này chưa gặp nhau bao giờ, sao có thể tung hứng ăn ý được đến như thế?
- Vậy anh có thể mời chị gái em đi chơi để lời nói của em sớm trở thành hiện thực.
- Vâng, em cũng mong muốn thế lắm đấy. Anh Khánh Nguyên.
Lần này là Quyên Thảo và Khánh Nguyên ngạc nhiên nhìn Lệ Quyên. Lệ Quyên xua tay.
- Anh chị không phải ngạc nhiên như thế. Anh Khánh Nguyên, chị gái em quên mất anh, anh quên mất em, thế là chúng ta hòa nhau nhé. Anh có nhớ một lần có em bị hỏng xe, anh đã sửa giúp em không.Anh tuy khác nhiều, nhưng em vẫn nhận ra. Một lúc – sau khi gặp anh.
Khánh Nguyên khẽ nhíu mày nghĩ ngợi. Quả thực anh không thể nhớ nổi cô gái này.
- Anh không cần phải nghĩ ngợi đâu, chỉ là chút thoáng qua, chắc anh cũng không thể nhớ.
Khánh Nguyên vui vẻ.
- Thêm một điều chứng minh, trái đất thật là tròn.
- Vâng, trái đất thật là tròn.
***
Lệ Quyên ngồi ngắm chiếc cây xương rồng đặt gần bàn làm việc của chị gái. Mấy hôm nay cô luônthấy Quyên Thảo luôn chăm chút cho cây xương rồng này, dù nó chẳng cần phải chăm chút nhiều đếnthế. Cô thấy mừng cho chị gái mình.Quyên Thảo đã không còn ủ rũ nhiềuđến thế từ lúc David ra đi. Cô hi vọng chị sớm tìm được hạnh phúc của mình. Nguyên Khánh là người tốt. Anh làm ơn, nhưng không bao giờ nghĩ đến chuyện nhận trả ơn. Anh đẹp, hài hước, nhưng đáng tin cậy. Lệ Quyên tin rằng ở bên cạnh anh, chị gái mình sẽ sống trong mộtthế giới vui vẻ ít muộn phiền.
- Đi chơi vui vẻ chứ chị.
Lệ Quyên hỏi ngay khi thấy Quyên Thảo bước chân về.
- Ừ, anh ấy làm chị cười suốt.
Nàng trả lời, hai má hơi hồng lên.
- Chỉ tiếc là không có nhiều thời gian hơn nữa phải không chị?
Lệ Quyên trêu chọc.
- Em bắt đầu giống thằng Vinh rồi đấy nhé.
Quyên Thảo dứ dứ nắm đấm về phía Lệ Quyên. Lệ Quyên cười phá lên:
- Ồ, chị gái em cũng biết đùa rồi kia kìa. Chắc ảnh hưởng nặng từ anh Khánh Nguyên rồi.
Nàng về phía đầu giường, treo túi lên móc rồi mở tủ định lấy ra mảnh giấy ghi số điện thoại của Khánh Nguyên nhưng nó không còn ở đấy nữa.
- Em có thấy tờ giấy ghi số điện thoại của Khánh Nguyên đâu không?
- Em không rõ, không thấy nữa hả chị. Vậy chị lấy máy em. Máy em vẫn còn số điện thoại của anh ấy đấy.
- Ừ, vậy để chị lấy máy em.
Quyên Thảo vui vẻ lấy cầm lấy chiếc điện thoại của Lệ Quyên. Nàng mở phần danh sách cuộc gọi. 0982…
Những ngón tay trên bàn phím của Quyên Thảo đột nhiên dừng lại. Nàng không thể tin nổi vào mắt mình. Nàng nhắm mắt rồi mở ra, đủcho nàng nghĩ là đôi mắt nàng cảm thấy tỉnh táo. Nhưng nàng không nhầm. Tất cả vẫn như trước. Cổ họng nàng đắng nghét, những ngón tay run lên.
Dãy số điện thoại của David hiện lên trong máy của Lệ Quyên. Một cuộc gọi đi trước ngày mà nàng không thể liên lạc được với anh. Emgái nàng đã nói với David chuyện gì, sao lại giấu không kể với nàng. Nàng thấy ngộp thở.
Lệ Quyên bước vào phòng khách định lấy bộ cốc chén trên bàn ra laurửa. Công việc của cô nhàn hơn chị gái một chút nên cô có nhiều thời gian dành cho việc nhà hơn.
Cô nhìn thấy nét mặt chị gái thất thần đứng trong phòng khách, trên tay là chiếc điện thoại của mình. Cô thắc mắc, rồi cô hoảng hốt. Cô đã vô ý không xóa số điện thoại của David sau khi gọi điện cho anh. Một sai lầm chết người.
Chị gái cô ngẩng mặt lên. Ánh mắt chị gái thoáng chút lạnh lẽo nhìn cô:
- Thế này là thế nào? Tại saotrong nhật ký cuộc gọi của em lại có số điện thoại của David. Đừng nói làchị mượn máy của em gọi. Chị nhớ làchưa một lần nào.
- Chị bình tĩnh và ngồi xuống đi. Em sẽ giải thích.
Lệ Quyên cởi chiếc tạp dề vắt lên thành ghế. Dù sao mọi chuyện cũng nên như thế. Anh ta đã rời bỏ chị gái cô, đó là sự thật. Và đó không phải là lỗi tại cô.
- Em chỉ đơn giản hỏi là anh ta có xác định mối quan hệ nghiêm túc với chị không thôi.
Lệ Quyên nhấp một ngụm nước.
- Nhưng chị có biết anh ta đã nói gì không?
Quyên Thảo lạnh người. Vậy những gì nàng suy đoán là thật. Cô em gái này quá quan tâm đến nàng đến mức đã bỏ qua cảm nhận của nàng.
- Anh ta nói là ngày hôm sau sẽ đặt máy bay về Úc.
Lệ Quyên hơi ngập ngừng một chút. Cô sợ nói ra chính xác lý do anh ta quay trở về, chị gái cô sẽ tiếp tục chìm trong ảo vọng với anh ta mất. Anh ta là một người đàn ông có trách nhiệm. Lệ Quyên tin là chị gái cô sẽ nghĩ thế. Và Khánh Nguyên, người đàn ông mà cô cho là phù hợpvới chị gái mình, sẽ không còn cơ hội nữa.
- Vợ anh ta đã gọi. Đó là lý do anh ta đã nói. Anh ta hoàn toàn đã bỏ rơi chị rồi, chị tỉnh lại đi.
Lệ Quyên gần như hét lên. Quyên Thảo ngây ngốc ngồi một chỗ. Nàng biết sự thật anh bỏ đi không một lờigiải thích với nàng là không thể thay đổi. Nhưng nàng vẫn hi vọng, một chút hi vọng rằng anh đã bị yếulòng bởi một lý do gì đó đến từ em gái nàng – buộc anh phải rời xa nàng. Nàng vẫn hi vọng thế, vì nàngcòn yêu anh.
Lệ Quyên lắc lắc vai chị:
- Chị, em xin chị, anh Khánh Nguyên là người tốt. Em biết, anh ấy hoàn toàn là người tốt. Em đã dõi theo anh ấy bốn năm từ khi anh ấy giúp em sửa xe đạp cho em từ ngày em còn học lớp 6, và em biết được những gì anh ấy làm. Anh ấy hoàn toàn là một người tốt. Một người tốt và phù hợp với chị, chị hiểu không?
Quyên Thảo gạt cánh tay em gái ra khỏi đôi vai nàng.
- Để chị yên lặng một chút.
Nàng mệt mỏi đi vào phòng ngủ. Hôm nay, khoảng cách từ phòng khách tới phòng ngủ, một lần nữa, lại thật quá xa xôi.
Nước mắt nàng chảy tràn ra gối. Rốt cuộc David có yêu nàng không. Anh ấy có thực sự yêu nàng không? Câu hỏi xoay quanh nàng, vòng vòngnhư một trò đùa của tạo hóa. Anh ấy đã quay trở về Úc, với vợ cũ, thật sao? Bây giờ hai người họ đanglàm gì. Đang mật ngọt yêu thương chăng? Anh sẽ lại rót vào tai người phụ nữ ấy những lời đằm thắm, dịu dàng như khi bên nàng? Không, không thể nói như khi bên nàng. Họ đã từng là của nhau, nàng không có quyền so sánh khập khiễng như thế.Nàng chua xót nghĩ. Nước mắt cứ lặng lẽ chảy trên mi. Tiếng chuông điện thoại reo lên, nhưng nàng không muốn nghe. Mỗi tiếng động đều là một sự quấy nhiều. Nàng ném mạnh chiếc điện thoại vào tường. Những bộ phận của điện thoại rời nhau, loảng xoảng rơi vỡ vào không gian u tối. Nàng bịt tai lại.Nàng không muốn nghe thấy bất cứmột âm thanh nào nữa. Bất cứ một âm thanh nào. Nàng không muốn nghe…
Lệ Quyên đôi mắt hoe đỏ đứng ở phòng ngủ nhìn chị gái. Người chị gáicương quyết nhưng dịu hiền của cô chưa bao bao giờ xúc động đến thế này. Là cô đã sai khi gọi điện cho David, hỏi rõ ràng về quan hệ của chị gái cô và David sao? Không, cô không sai. Cái sai lầm duy nhất của cô là cô đã không xóa số điện thoại của David, để khi chị cô nhìn thấy những dãy số này lại nghĩ về anh ta.Nước mắt cô từng giọt rơi xuống. Cô khẽ khép cánh cửa phòng. Cô cònphải nấu cơm đợi Vinh về. Thật maylà Vinh đi học thêm tiếng anh về muộn. Nếu không, hẳn nó cũng sẽ cảm thấy rất hỗn loạn vào đau lòngbởi chị Quyên Thảo mà nó hết mực yêu thương.
Khánh Nguyên bấm gọi lại một lần nữa. Giọng nói vội vàng của Lệ Quyên yêu cầu anh phải gọi lại ngay cho chị gái cô khiến anh cảm thấy trong lòng như lửa đốt. Những ngóntay anh gấp gáp bấm dãy số điện thoại. Mồ hôi đổ ra lòng bàn tay trơn nhẫy. Anh áp chặt tai mình vào điện thoại.Anh mong ngóng giọng nói của Quyên Thảo. Nhưng đáp lại anh chỉ là những câu nói lặp đi lặp lạicủa tổng đài. Anh ấn số Lệ Quyên.
- Lệ Quyên, có chuyện gì xảy ra với chị gái của em thế?
Anh vội vã hỏi khi thấy Lệ Quyên bắt máy.
- Tạm thời anh đừng liên lạc với chị ấy vội. Hãy để chị ấy bình tĩnh.
Giọng Lệ Quyên buồn bã cất lên trong điện thoại. Giọng mũi hơi nghẹt nên anh có thể đoán là cô đang khóc.
- Bây giờ anh đến được không?
- Đừng, em nghĩ là anh khôngnên đến vào lúc này. David đã…, ừm, hẹn gặp anh ở café Giang trên đường Nguyễn Trãi nhé. Em sẽ nói cụ thể với anh sau.
- Được, anh đến ngay.
Khánh Nguyên trầm ngâm trước tách café đen đặc.
- Chị gái em sẽ không sao chứ.
- Em đã nhắc Vinh để ý đến chị ấy rồi. Em nghĩ chị ấy sẽ không nghĩ quẩn. Chị ấy trong yếu đuối vậy thôi, chứ sức sống vô cùng mạnh mẽ. Chị ấy sẽ không làm gì dại dột đâu – dù có thể bây giờ, tráitim chị ấy đã bị rỗng một khoảng rất lớn.
Lệ Quyên khẽ khua nhẹ chiếc thìa trong tách café. Rồi bỗng nhiên cô nhìn thẳng vào mắt anh.
- Em nghĩ sau khi đã biết mọichuyện, anh sẽ không rũ bỏ chị gái em.
- Anh sẽ không làm thế.
Ánh mắt Nguyên Nguyên kiên định khiến Lệ Quyên có thể yên tâm. Anhkhông quan tâm đến những gì Quyên Thảo đã trải qua. Anh chỉ cầncó nàng – bây giờ.
- Em nghĩ cái anh cần chỉ là một chút thời gian thôi. Một chút thời gian để chị em bình tĩnh lại. Emnghĩ trong trái tim của chị ấy, anh cũng đã có chỗ đứng nhất định.
- Anh chắc chắn sẽ đợi được.Nhờ em chăm sóc Quyên Thảo giúp anh.
Lệ Quyên gật đầu:
- Chị ấy là chị gái của em mà. Anh không phải lo lắng về điều đó. Nhưng vấn đề ở đây là, rất có thể David sẽ quay trở lại Việt Nam sau khi đã giải quyết xong mọi chuyện. Anh biết đấy, David là cũng là một người tốt, nhưng em nghĩ, chị ấy chưa chắc đã tìm được hạnh phúc khi ở bên anh ta. Em – chỉ - tin – tưởng – vào – anh.
Lệ Quyên rành rọt từng từ, đôi mắtcô xoáy sâu vào đôi mắt anh và bắt gặp cái nhìn đầy trìu mến từ phía anh.
- Cám ơn em đã tin tưởng. Anh nhất định sẽ khiến chị gái em hạnh phúc.David vẫy một chiếc taxi. Nỗi nhớ Quyên Thảo khiến anh tạm rời khỏi nước Úc để quay về đây khi bé Jenna có những dấu hiệu tiến triển tốt. Anh muốn gặp Quyên Thảo, ngay lúc này. Anh biết, dù chạy anh cũng không thể thoát khỏi tình cảm dành cho cô.
Anh ấn số gọi. Hồi hộp chờ đợi.
- Xin lỗi ai gọi đó.
Giọng Quyên Thảo vang lên đầu dâyphía bên kia.
- Anh, David đây.
Quyên Thảo lặng người. David, cuốicùng anh cũng đã trở về. David. Nàng gào lên trong lòng.
- Rốt cuộc mấy tuần qua anh đã đi đâu, anh có biết là em nhớ anh như thế nào không?
Tiếng nàng nấc nghẹn lên trong điện thoại.
- Anh biết, hoàn toàn biết. Anh sẽ đến bên cạnh em ngay. Nhưng, em đang làm việc phải không. Anh sẽ đợi trước cổng công ty em nhé.
Quyên Thảo gấp máy, những cảm xúc trong nàng không thể thốt ra thành lời.
David đứng đó, rực rỡ trong cái lạnh giá còn sót lại của mùa đông. Nàng sà vào trong lòng David ngay khi vừa bước chân ra khỏi cổng công ty. Lòng Quyên Thảo không thôi tổn thức. Nàng đấm mạnh vào ngực anh.
- Anh thật tệ, biến mất không nói với em một lời.
David nheo mắt cười.
- Anh xin lỗi, anh sai rồi.
Anh vòng tay ôm lấy nàng.
- Chúng ta đi ăn nhé.
Nàng gật đầu, cả hai cùng hướng về phía chiếc taxi đã đợi sẵn ở đó.
Nguyên Khánh chết lặng, mái tóc anh bay trong gió. Anh thấy tim mình giá buốt.
Anh đã xin nghỉ sớm để đón QuyênThảo. Anh đã đặt sẵn một nhà hàng.Anh muốn dành cho cho nàng một bất ngờ. Bạn đang đọc truyện tại ¥eu truyện chấm mô bi chúc bạn online vui vẻ. Anh đã nghĩ, nàng sẽ đón nhận anh. Nhưng tất cả bây giờ trở nên thật vô nghĩa.
Anh đơn độc bước đi. Khoảng cách giữa Quyên Thảo và cậu, có lẽ, sẽ mãi mãi không thể lấp đầy.
***
- Anh sẽ gặp bố mẹ em vào Tết này chứ?
Quyên Thảo hỏi David, ánh mắt nàng lộ rõ sự mong chờ. Anh đã quay về đây, nàng tin anh nghiêm túc với nàng.
- Anh sẽ về.
David nâng cốc :
- Anh hứa.
Quyên Thảo cười rạng rỡ, nàng nâng ly. Hai chiếc ly chạm vào nhau vang một tiếng « keng » đầy hạnh phúc.
Quyên Thảo khe khẽ ngồi hát. Nàngcảm thấy niềm vui lan tỏa đến từngngóc ngách trên cơ thể nàng.
- Anh ấy sẽ về ăn Tết với chúng ta.
Lệ Quyên cô im lặng. David đã trở về, chị gái cô rất vui, nhưng bản thân cô không cảm thấy thế.
- Vậy còn anh Khánh Nguyên, chị định thế nào?
Khánh Nguyên. Niềm vui của Quyên Thảo đã dừng lại khi nghe thấy tên anh.
- Anh ấy đã rất nhiệt tình vớichị. Em nghĩ chị cũng nên có một chút công bằng.
Hơi thở của Quyên Thảo bị hẫng một nhịp. Khánh Nguyên. Khánh Nguyên. Cái tên đó lặp đi lặp lại. Mộtgóc trong tim nàng đau đớn với cái tên anh.
- Khánh Nguyên sẽ nhanh chóng tìm được một người khác thôi em ạ. Chị và David sinh ra để dành cho nhau.
- Nếu chị nghĩ hai người sinh ra để dành cho nhau, em sẽ không phản đối nữa.
Lệ Quyên thở dài đứng dậy.
- Chị là chị gái em, và em luônmong chị hạnh phúc. Luôn luôn là như vậy.
Lệ Quyên bước ra khỏi phòng ngủ. Cô muốn hít thở chút không khí trong lành ngoài ban công.
- Anh đã chuẩn bị đầy đủ đồ đạc rồi chứ.
Quyên Thảo nhẹ nhàng hỏi David.
- Anh chuẩn bị đủ rồi, hẹn gặplại em vào ngày mai nhé. Yêu em.
- Yêu anh.
Ngày mai, Daivid sẽ cũng nàng và các em về ra mắt. Ngày mai đã là 28Tết. Mọi công việc đã được thu xếpổn thỏa. Quyên Thảo gấp máy, mỉmcười một mình. Nàng đặt lưng xuống giường và nhanh chóng chìm mình vào giấc mộng bình yên.
***
Vinh sốt ruột nhìn đồng hồ.
- Anh David sao chưa thấy đến nhỉ?
- Có lẽ anh ấy bị tắc đường, để chị gọi điện xem sao. À, anh ấy gọi rồi này – Quyên Thảo bắt máy – Anh đi đến đâu rồi?
Một khoảng im lặng đáng sợ bao trùm. Quyên Thảo cảm thấy có điềugì không ổn.
- David, anh nói gì, em nghe không rõ.
Nàng giả vờ bịt một bên tai rồi đi ra chỗ khác, cách chỗ Vinh và Lệ Quyên một đoạn khá xa.
- Anh xin lỗi, anh không thể tới được. Bé Jenna đang cần anh. Mọi thứ chuyển biến rất xấu khi anh quay về đây. Anh đang ở sân bay rồi, anh xin lỗi…
- Như vậy có nghĩa là…
- Anh rất yêu em, Quyên Thảo, nhưng bé Jenna rất cần anh. Một gia đình đầy đủ luôn là điều bé mong muốn…
Quyên Thảo cảm thấy tai mình ù đi.
- Thôi, anh không cần phải giải thích nhiều như thế nữa. Em hiểu, chúc con gái anh mau phục hồi.
Quyên Thảo tắt máy, nàng cố lắmmới không để nước mắt trào ra. Sốphận thật biết trêu người.
Nàng ngước mắt lên trời, nén những cảm xúc đang muốn giết chết nàng xuống dưới đáy sâu rồi cố gắng vui vẻ đi về phía hai đứa em. Chúng vẫn đang đợi nàng.
- Anh ấy có việc bận, giờ chúng ta ra bến xe khách và về thôi.
Nàng không nói gì thêm, nàng không thể cố gắng được nữa khi trái tim đang rạn vỡ. Nàng giơ tay bắt taxi.
Lệ Quyên và Vinh nhìn nhau, đoán ra điều không ổn nhưng đều im lặng. Ba chị em lên xe. Không ai dámnói với ai một điều nào.
Chiếc xe khách lăn trên những còn đường ngoại thành Hà Nội. Quyên Thảo áp mặt vào cửa sổ xe, nước mắt nàng đã lăn đều trên má. Lệ Quyên nắm tay chị. Cô không biết phải nói gì. Những gì chị gái cô đã phải trải qua cũng khiến cô cảm thấy đau đớn.
***
Vợ chồng bà Quy ra đón con gái, hơi thất vọng khi không nhìn thấy chàng rể tương lai. Nhưng Lệ Quyên đã nhắc sẵn không được hỏi Quyên Thảo bất cứ điều gì nên ông bà chỉ vồn vã nhắc các con rửa tay vào ăn tối.
Bữa cơm ngày Tết phải ấm sắc giađình khiến Quyên Thảo không muốnphá vỡ. Nàng gắng gượng cũng bố mẹ và các em ngồi vào bàn ăn cơm, nhưng nỗi đau trong nàng khiến cho nàng diễn không tròn vai. Nàng cảm thấy vô cùng có lỗi.
Bà Quy gắp một miếng chả quế vào bát con gái :
- Ăn đi con, mọi chuyện rồi sẽổn thôi mà.
Nàng nhìn vào mắt mẹ. Mẹ nàng đãbiết rồi sao? Nàng khẽ quay sang nhìn Lệ Quyên, cô khẽ gật đầu. Nàng cố gắng nở nụ cười với mẹ, một nụ cười méo mó.
- Vâng.
Bữa cơm kết thúc không đúng cái không khí nó cần phải có. Quyên Thảo bưng mâm bát đi rửa, cảm thấy sức lực trong người nàng ngày một cạn dần.
- Chị Thảo, rửa bát nhanh rồi ra trông bánh chưng cũng tụi em.
Vinh hét lên như một đứa trẻ con. Nàng định cất tiếng từ chối nhưng nhìn nét mặt hơn hở của thằng em, nàng không lỡ.
- Được rồi, đợi chị một lát. 19 tuổi đầu rồi mà vẫn như trẻ con.
Nàng lau lau tay vào chiếc khăn tay treo trên mắc lòng thầm thắc mắc không biết Lệ Quyên đã biến đi đâu sau bữa ăn.
- Chị Thảo, nhanh nên, có khoai nướng nữa này.
- Vừa ăn no xong đã nướng khoai ngay được rồi.
- Ồi, ăn xong được một lát, em ợ cái là rỗng ruột ngay.
Vinh cười hề hề. Quyên Thảo bước xuống chiếc bếp nhỏ đặt phía trái nhà.
- Khoai nóng thơm lừng cho chị này.
Vinh chuyền qua chuyền lại củ khoaitrên tay. Hai má đỏ nẻ vì nóng. Quyên Thảo đón lấy củ khoai trên tay em trai. Nàng xuýt xoa:
- Nóng thật đấy.
Nàng vừa chuyền vừa thổi, củ khoaiđã nguội dần. Nàng cắn một miếng, vị thơm ngọt của khoai đánh thức mọi vị giác trong nàng. Tuổi thơ, những lần trông bánh chưng bên bếp lửa. Tất cả thật ấm áp, bình yên. Nàng mong được trở về những ngày tháng ấy.
- Cho anh góp vui được không?
Giọng nói ấm áp đó. Quyên Thảo ngước lên nhìn. Khánh Nguyên đang đứng trước mặt nàng. Lệ Quyên đứng sau, hơi lúng túng.
- Anh ấy…
- Cậu lên nhà uống nước.
Quyên Thảo đặt nửa củ khoai còn đang ăn dở sang một bên. Nàng hiểu, em gái nàng cũng chỉ muốn tốt cho nàng mà thôi. Nàng không muốn làm khó em gái nữa.
- Tớ muốn ngồi đây trông bánh được không. Dù sao bố mẹ cậukhông có nhà, còn chúng ta, không nhất thiết phải lên đó để trò chuyện.
Khánh Nguyên ngỏ lời.
- Vinh, chị với em sang bác Lâm hỏi thăm đi, chị Ngân vừa sinh em bé.
Lệ Quyên đánh động Vinh. Vinh hiểu ý, khoác tay chị gái.
- Anh chị trông nhà hộ em nhá. Đi thôi chị Quyên.
Chỉ còn lại Quyên Thảo và Khánh Nguyên trong căn bếp. Lửa vẫn tí tách nhuộm hồng những bước tường. Hai cái bóng tách xa nhau đổlên vệt tường. Một chút im lặng. Hơi thở của mùa xuân lan đều trong không gian.
- Tớ…
Quyên Thảo khó khăn cất tiếng.
- Cậu không cần phải nói gì cả.
Ánh mắt Khánh Nguyên ấm áp phảnchiếu ánh lửa.
- Tớ có thể đợi.
Quyên Thảo quay mặt đi chỗ khác. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn trênmá nàng.
- Tớ nghĩ mình không xứng đáng với tình cảm của cậu. Cậu không nên đợi.
Khánh Nguyên nắm lấy tay nàng. Quyên Thảo định rút tay ra khỏi bàn tay anh nhưng anh đã nhanh chóng nắm chặt lại.
- Cậu luôn luôn xứng đáng.
Một chùm pháo sáng nở tung trên không trung. Quyên Thảo không cố rút tay nàng ra khỏi bàn tay Khánh Nguyên nữa. Đôi bàn tay nàng bé nhỏ trọn vẹn nằm trong đôi bàn tay anh. Có lẽ, phải rất lâu nữa, nàng mới có thể làm trái tim mình ấm nóng trở lại.
Nhưng đến mùa xuân, xương rồng nhất định cũng sẽ nở hoa.
!  YÊU  CÁCH  KHOẢNG  -  Teen  Truyện