• Tuyển tập truyện cười ngắn cực hay – P8
  • Tuyển tập truyện cười ngắn cực hay – P8

  • Tác Giả: Thịnh rÔ
  • Ngày viết 01/12/2013
  • Lượt xem 567

Vịt có mấy chân ?

Một chàng nọ đi hỏi vợ, ở nhà thì mồm năm miệng mười mà khi đến nhà vợ thì mặt cứ thuỗn dài ra, chẳng còn biết ăn biết nói ra câu ra cú gì nữa cả.

Sau cùng thấy ngồi im hoài trở nên kỳ quá, chàng ta đưa mắt nhìn vớ vẩn xung quanh xem có chuyện gì không để nói cho đỡ ngượng. Chợt nhìn ra góc sân thấy con vịt đang ngủ đứng có một chân thôi, lấy làm lạ lắm liền gọi bố vợ chỉ:

- Thưa bố kìa con vịt, nó…

Ông bố vợ tương lai quay lại hỏi chàng rể:

- Vịt nó làm sao con…

Khi ấy con vịt nghe tiếng anh ta la to quá nên thức dậy, thò ra một cái chân nữa. Chàng ta nhìn thấy bẽn lẽn trả lời:

- Thưa bố, vịt nó… có những 2 chân ạ!

Cưỡi ngỗng về nhà

Một anh tính keo kiệt nổi tiếng nhất thôn. Đến ngày nọ, có vị khách đến chơi nhìn  thấy gà vịt đầy vườn nhưng anh chủ nhà vẫn cứ phàn nàn với khách:

- Chẳng mấy khi bác đến chơi mà lại không có thức gì thết đãi tử tế, thật lấy làm ân hận quá!

Ông khách vui vẻ bảo:

- Tôi có con ngựa đấy, bác đem làm thịt, anh em ta cùng chén cho vui.

Anh chủ nhà hỏi:

- Thế nhưng đường xa, bác về bộ thế nào được?

Khách đáp:

- Khó gì việc ấy!  Rồi bác xem trong đàn ngỗng của bác có con nào lớn, bác cho tôi mượn một con cưỡi về cũng được.

Thầy lang giỏi

Con Diêm Vương ốm, sai quỷ sứ lên trần gian đón thầy lang xuống chữa. Khi quỷ sứ đi, Diêm Vương dặn:

- Tìm nhà thầy nào ít có ma đứng ngoài cửa nhất thì vào!

Lên đến nơi, quỷ sứ đi khắp, không thấy nhà thầy nào như thế cả. Nhà thầy lang nào xoàng lắm cũng ba bốn chục con ma đứng ở cửa.

Ðang định quay về, bỗng thấy nhà thầy lang nọ chỉ có mỗi một con ma. Mừng quá! quỷ sứ vào mời thầy xuống âm phủ.

Diêm Vương đón được thầy giỏi, mừng lắm, hỏi:

- Nhà ngươi hành y đã bao nhiêu năm mà khá như vậy?

Thầy lang thưa:

- Bẩm, tôi mới hành nghề được mấy ngày hôm nay, và cũng mới chỉ chữa cho một người thôi ạ!

Thằng ngốc làm kẻ trộm

Một tên làm nghề ăn trộm và làm rất giỏi, vụ nào cũng trót lọt, nên có cuộc sống rất dư giả. Anh ngốc thèm cuộc sống như vậy, lân la hỏi dò tên ăn trộm chuyên nghiệp:

- Chắc phải có bí quyết gì, nên anh ăn trộm giỏi đến như vậy ?? Bày vẽ cho thằng em này một tý đi !!

Tên ăn trộm cho biết:

- Bí quyết gì ấy à, đơn giản thế này nhé, mỗi lúc đi anh phải cầm một cành cây khô lấy trên tổ quạ. Như thế là tự nhiên thành người tàng hình, không một ai trông thấy mình nữa.

Anh ngốc làm đúng như lời bày của tên ăn trộm. Đang giữa ban ngày lẻn vào nhà hàng xóm lấy tráp đựng của quý của người ta. Bị chủ nhà phát hiện đánh cho một trận gần chết.

Trên đường trở vè, vừa đau vừa giận tên ăn trộm kia. Chửi:

- Thằng chó !! Hẳn là hắn giấu nghề mà xui dại mình thế !!!

Há miệng chờ sung

Một thằng lười nhát không muốn làm gì cả nằm ngửa mặt lên trời dưới gốc cây sung há mồm chờ cho sung rụng vào thì nuốt:

Nhưng đợi mãi, bao nhiêu sung đều rơi chệch hướng ra ngoài, chẳng quả nào rơi vào mồm cho hắn.

Chợt thấy có người đi qua, nó gọi lại bảo người này nhặt sung bỏ vào mồm hộ nó.

Không may lại gặp ngay một người cũng lười như nó, người ấy lấy hai ngón chân kẹp quả sung ở giữa hai ngón bỏ vào mồm cho nó.

Thằng lười nhát gắt lên:

-Khốn nạn !  Lười đâu mà lười thế !

Cái rắm của con

Một bà huyện đến chơi nhà một người chị em đồng liêu, cùng đi theo có anh đầy tớ mà bà tin dùng nhất. Đương ngồi trò chuyện đông đủ, bỗng nhiên bà huyện vãi rắm ra.

Anh đầy tớ đứng hầu sau lưng, vội bưng miệng cười. Lúc bấy giờ bà lớn tẽn tò lắm, nhưng cũng không dám nói gì. Đến lúc về đến dinh, bà mới gọi anh đầy tớ vào buồng mắng một thôi một hồi:

- Mày là cái thứ ngu! Ðồ ăn hại! Không ra thể thống gì cả! Như người ta thì mày nhận là của mày, có được không? Đằng này mày lại nhe răng ra mà cười như con khỉ! Bà lại đánh tuốt xác ra bây giờ!

Anh đầy tớ sợ mất vía, vội lui ra, rồi chạy một mạch đến nhà kia, thanh minh với mọi người:

- Bẩm các bà! Cái rắm bà con đánh lúc nãy là của con đấy ạ!

Uống nước nhớ thầy

Thầy: Uống nước nhớ gì, em nào biết!

Quỳnh: Dạ thưa thầy, uống nước kẻ trồng cây!

Thầy: Sao lại uống nước nhớ kẻ trồng cây? Em giải thích cho cả lớp nghe xem

Quỳnh: Dạ , vì em đang uống nước dừa mà thầy!

Trời sinh ra thế

Xưa có một ông nhà giàu sinh được 2 cô con gái, cô chị gả cho người làm ruộng, cô em gả cho người học trò. Một hôm thong thả, bố vợ cùng 2 con rể đưa nhau đi chơi, bố nghe tiếng con ngỗng kêu, mới hỏi:

- Làm sao tiếng nó to thế nhỉ?

Người học trò nói chữ:

- Trường cổ tắc đại thanh.

Người làm ruộng nói:

- Trời sinh ra thế!

Đi được một khoảng, thấy con vịt đang bơi dưới ao, bố lại hỏi:

- Tại sao nó nổi?

Người học trò lại nói chữ:

- Đa mao thiểu nhục tắc phù.

Người làm ruộng lại nói:

- Trời sinh ra thế!

Đến lúc về nhà, 3 bố con ngồi uống rượu, bố khen con rể học trò hay chữ mà chê con rể làm ruộng dốt.

Người con rể làm ruộng tức mình mới tới hỏi người học trò:

- Tôi thì dốt thật mà chú nói: “Trường cổ tắc đại thanh” là nghĩa làm sao?

Người học trò đáp:

- Nghĩa là cổ dài thì tiếng to.

Người làm ruộng mới bẻ:

- Thế con ếch, con ễnh ương cổ dài đâu mà tiếng cũng to?

Rồi lại hỏi:

- Chú nói: “Đa mao thiểu nhục tắc phù” nghĩa làm sao?

Người học trò đáp:

- Nghĩa là nhiều lông ít thịt thì nổi.

Người làm ruộng lại bẻ:

-Thế thì con thuyền lông đâu, thịt đâu mà cũng nổi? Lúc đó, ông bố mới gật đầu nói:

- Ừ, ra dốt đặc còn hơn hay chữ lỏng.

Tự cao tự đại

Có một người mù cả hai mắt nhưng lại tự xưng là sành thưởng thức văn chương, nói rằng chỉ ngửi hơi văn cũng biết văn hay, hay dở, hà tất phải đọc. Ông tú nọ đưa cho bộ Tây Sương Ký, anh ta lật qua lật lại rồi bảo:

- Tây Sương Ký đây mà!

Ông tú hỏi:

- Sao biết?

Anh ta trả lời:

- Ngửi có mùi son phấn!

Ông tú lại đưa bộ Tam Quốc ra hỏi. Anh ta ngửi, rồi bảo:

- Tam Quốc Chí đây mà! Ngửi có mùi binh đao

Thấy anh ta nói đúng, ông tú phục sát đất. Vốn là người tự phụ, cho rằng xưa nay chưa ai hiểu văn chương của mình, bấy giờ ông tú mới đem tập văn mình làm ra hỏi, chờ một lời khen. Anh ta ngửi, rồi bảo:

- Văn này là văn của ông chứ gì?

- Sao biết?

- Ngửi có mùi thum thủm!